Ngày đầu tiên ở cương vị giám đốc điều hành mảng thiết kế, Kim Dương ngồi ở vị trí trung tâm phòng họp, trước mặt là một loạt hồ sơ ứng viên. Hắn lật từng trang, đọc qua những dòng lý lịch khô khan.
Cánh cửa mở ra, một thanh niên trẻ bước vào. Ánh đèn trần chiếu lên làn da trắng mịn, gương mặt sáng sủa và đôi mắt đen thẳm có chút dè dặt. Vừa lúc ấy, một mùi hương quen thuộc thoáng len vào khứu giác hắn, nhẹ như gió đầu mùa nhưng lại khiến tim hắn khẽ siết lại. Mùi trà nhài pha hương mật ong.
Kim Dương ngẩng lên, ánh mắt khóa chặt lấy người đối diện.
“Cậu là Trà Long?”
Cậu khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhưng rõ ràng.
“Vâng. Tôi vừa mới tốt nghiệp, đến ứng tuyển vị trí trợ lý giám đốc.”
Pheromone Omega nhàn nhạt tỏa ra, không hề cố ý nhưng lại như gõ lên ký ức mơ hồ trong đầu hắn. Kim Dương ngồi dựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn, quan sát từng cử động của cậu.
“Cậu đã có kinh nghiệm làm trợ lý chưa” – Hắn hỏi, giọng bình thản nhưng mắt vẫn không rời khỏi Trà Long.
“Chưa nhiều, tôi chỉ có thời gian thực tập vài tháng ở công ty cũ. Tuy nhiên tôi có thể sắp xếp lịch, hỗ trợ các cuộc họp và xử lý tài liệu.”
Trà Long vừa mới ra trường nên vẫn còn ngây thơ, nói đúng hơn là cậu hơi chậm chạp khi đối mặt với mấy câu hỏi phỏng vấn. Thỉnh thoảng cậu phải mất vài giây mới nghĩ ra câu trả lời, nhưng cách diễn đạt lại chân thật, không màu mè.
Kim Dương khẽ cười.
“Được. Tôi cần một người làm việc sát bên mình, nhanh nhạy và biết giữ bí mật. Cậu sẽ được nhận vào thử việc hai tháng.”
Trà Long thoáng bất ngờ, rồi cúi đầu cảm ơn. Mùi pheromone kia lại thoảng qua. Kim Dương hít sâu, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng, như thể hắn đã từng rất gần gũi với mùi hương này, gần đến mức chạm vào tận da thịt. Nhưng ký ức ấy vẫn mờ mịt như bị phủ một lớp sương.
Hắn nhíu mày, nở một nụ cười nửa như thân thiện, nửa như dò xét.
“Chúng ta sẽ còn nhiều thời gian để hiểu nhau hơn, Trà Long.”
Khi Trà Long rời khỏi phòng, Kim Dương vẫn ngồi yên, ánh mắt dõi theo bóng lưng mảnh khảnh kia cho đến khi khuất hẳn sau cánh cửa. Trong đầu hắn bỗng hiện lên một ký ức xa xôi, mờ nhạt như phim cũ: một Omega nhỏ mặc áo sơ mi trắng, tay ôm chặt một chú gấu bông, đôi mắt trong veo gọi tên hắn bằng giọng run run. Tên cậu khi ấy cũng là Trà Long.
Cục bông nhỏ xíu ít nói và thích chơi một mình.
Hắn chống cằm, bất giác khẽ nhíu mày. Không lẽ chỉ là trùng hợp?
Một giọng ho khẽ cắt ngang dòng suy nghĩ. Hội đồng nhân sự ngồi bên kia bàn, tất cả đều nhìn hắn với ánh mắt tròn xoe.
“Giám đốc Kim, anh đã xem xét đủ hồ sơ chưa? Việc quyết định nhận ứng viên chỉ sau vài câu phỏng vấn liệu có hơi vội vàng không?”
Kim Dương ngẩng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh nhạt.
“Tôi là người trực tiếp cần trợ lý. Nếu tôi nói được thì nghĩa là được. Vội vàng hay không, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm.”
Một vài người trong hội đồng vẫn trao đổi ánh mắt khó hiểu, nhưng không ai dám nói thêm. Kim Dương thu dọn hồ sơ, ánh mắt vẫn còn vương chút suy tư.
*
Trà Long chạy thật nhanh về nhà, tim đập thình thịch vì niềm vui vẫn chưa kịp nguội. Cậu đặt túi hồ sơ xuống bàn, rút vội que nhang, châm lửa rồi kính cẩn cắm lên bàn thờ.
Trên tấm di ảnh, ông ngoại lớn và ông ngoại nhỏ vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt hiền từ như ngày nào. Khói hương mỏng manh bay lên, Trà Long khẽ mỉm cười, giọng lẫn chút run run.
“Ông ơi… con được nhận việc rồi. Con sẽ cố gắng làm thật tốt, để hai ông ở bên kia cũng yên tâm về con.”
Cậu cúi đầu thật lâu, lòng chợt dâng lên một nỗi nhớ nhung xen lẫn hạnh phúc. Dù họ đã rời xa, Trà Long vẫn cảm thấy như thể hai ông vẫn đang ở đâu đó, mỉm cười dõi theo bước chân mình.
*
Ngày đầu tiên đi làm, Trà Long đến từ rất sớm. Cậu không ngờ rằng mình lại chạm mặt Kim Dương ngay ở thang máy tầng trệt. Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, Trà Long gần như khựng lại, lúng túng đến mức suýt bấm nhầm nút.
Kim Dương chỉ liếc qua, rồi nhường bước để cậu vào cùng. Không gian thang máy vốn nhỏ, lại bị thu hẹp hơn bởi khoảng cách giữa hai người. Từ Trà Long thoang thoảng tỏa ra mùi đào chín mềm mại, dịu ngọt nhưng không hề gắt, giống như thứ hương đã từng vương trong một ký ức mơ hồ nào đó của hắn. Một cảm giác an toàn, êm ả lan ra khiến Kim Dương vô thức thả lỏng vai.
Pheromone của hắn vốn là mùi trà xanh thoảng vị đắng, nhưng lúc này, chẳng hiểu sao lại trở nên nhẹ nhàng, hòa quyện với mùi đào của đối phương.
Để xua bớt sự ngượng ngùng bao trùm, Kim Dương hơi cúi xuống, giọng trầm nhưng không gay gắt:
“Hôm nay là ngày đầu tiên, tôi bỏ qua cho cậu. Nhưng từ mai nhớ dùng thang máy nhân viên ở phía bên kia.”
Trà Long giật mình, vội gật đầu, hai tai đỏ bừng.