Chương 93: Cậu chỉ biết ngoan ngoãn trước mặt anh Chu thôi

“Sao vậy, chẳng phải cậu học từ hồi còn đi học rồi à? Chu Ứng Xuyên cũng biết hút mà, mỗi mình tôi không biết, thấy lạc lõng lắm luôn.”

“Anh Chu biết hút thuốc á? Bữa ăn chung có thấy anh ấy hút đâu?”

Hàn Minh hơi nghi ngờ.

Theo cậu biết, đi ăn với ba, mấy ông đàn ông cứ ăn xong là phải làm một điếu.

Cứ tưởng anh Chu làm cho công ty nước ngoài, chắc không hút thuốc chứ.

“Hồi còn làm ở công ty cũ, anh ấy hút nhiều lắm, giờ hút ít lại rồi, với lại anh ấy không bao giờ hút trước mặt tôi, chẳng cho tôi thấy lấy một lần, năn nỉ cậu đó, dạy tôi đi mà.”

“Đừng có bày trò nữa! Anh Chu nói với tôi rồi, không cho cậu học, muốn học thì tự đi nói với anh ta.”

Nếu Hứa Đường nói được với Chu Ứng Xuyên thì đâu cần phải năn nỉ Hàn Minh làm gì…

“Cậu thật nhạt nhẽo! Tôi đã xin lỗi cậu rồi còn gì! Vậy thì trả lại lời xin lỗi cho tôi đi!”

“Ơ kìa, cậu nói gì vậy, lời xin lỗi làm sao trả lại được? Với lại đâu phải tôi bắt cậu, là anh Chu bảo cậu đó chứ… Thôi được rồi, coi như cậu đền, để tôi mua cho cậu thêm chai nước ngọt nữa.”

Nhưng Hứa Đường chẳng thèm nước ngọt.

Hứa Đường đi giày trượt, đạp thẳng lên chân Hàn Minh một phát cho bõ tức, rồi bám lấy lan can trượt đi thẳng.

Hàn Minh suýt bị cháy môi vì điếu thuốc đang hút.

“Này!! Cậu chỉ biết ngoan ngoãn trước mặt anh Chu thôi! Phải hôm nào tôi mua máy quay ghi hình lại, xem cậu diễn sâu đến mức nào…”

Hứa Đường bắt đầu vào học kỳ mới, cũng đồng nghĩa với việc phải học môn vẽ kỹ thuật.

Khác với lý thuyết, những bản vẽ kỹ thuật có thể áp dụng trực tiếp vào sản xuất và thi công nên yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt về kích thước và quy cách.

Và việc Hứa Đường bị mù mắt, giống như một bức tường không thể vượt qua, chắn cậu ngoài cánh cửa ấy.

Nghe không hiểu bài, Hứa Đường bắt đầu cảm thấy bực bội, Chu Ứng Xuyên cũng không ép, càng không bắt cậu học bù.

Với Hứa Đường, giữa lý thuyết và vẽ kỹ thuật vốn đã có một khoảng cách quá lớn, không phải cứ học thêm vài buổi là có thể lấp đầy được.

Có thể sẽ có người vượt qua được khiếm thị để tạo nên kỳ tích, nhưng sự cố gắng và đau đớn phía sau điều đó là không thể tưởng tượng nổi.

Còn với Chu Ứng Xuyên, vấn đề nằm ở đôi mắt, mà nếu anh đã nắm trong tay chiếc chìa khóa có thể mở ra hướng đi khác thì Hứa Đường không cần phải cậy sức chịu đựng gian khổ để tự mở một lối đi cho mình.

Hứa Đường không tham gia kỳ thi giữa kỳ.

Trong khi các bạn trong lớp đều đang chuẩn bị thi lấy chứng chỉ kỹ sư thì Chu Ứng Xuyên cũng chuẩn bị đi công tác.

Nghe nói là sẽ theo đoàn từ công ty mẹ bên Mỹ sang Nhật, bàn chuyện mua bán và tái cấu trúc mảng kinh doanh tại Nhật Bản.

Chu Ứng Xuyên đang thu xếp hành lý trên lầu, còn Hứa Đường thì nằm dài trên sofa dưới nhà, vừa ăn dâu tây do dì Miêu rửa sạch, vừa nghe phần luyện nghe tiếng Anh trong máy cát sét, đều là bài tập mà Chu Ứng Xuyên giao gần đây.

Nghe mãi cũng chán, cậu cắn một quả dâu tây rồi hút lấy phần nước ngọt bên trong, sau đó vứt phần xác vào thùng rác.

Vừa hay nghe thấy tiếng bước chân Chu Ứng Xuyên xuống lầu.

“Anh soạn đồ xong rồi à?”

“Gần xong rồi.”

Chu Ứng Xuyên phải đi từ sáng sớm ngày mai, anh kéo vali xuống nhà, thấy Hứa Đường đang nằm bừa bãi trên sofa, chân còn gác cả lên lưng ghế.

“Đường Đường, ăn trái cây thì ngồi dậy, nằm vậy dễ sặc lắm.”

Hứa Đường chẳng buồn nhúc nhích, còn xoay người nằm nghiêng, Dì Miêu đi ngang thấy thùng rác toàn những quả dâu bị hút cạn nước:

“Trời đất, nhóc ngoan à, con ăn kiểu gì mà phí dữ vậy? Chủ vườn dâu mà thấy chắc cười tới chết luôn đó…”

“Dì ơi, con ăn phần tinh túy rồi đó, con hút hết vị ngọt của nó rồi, mấy cái còn lại nhạt nhẽo, chán lắm.”

Dì Miêu lắc đầu tiếc rẻ, bê thùng rác đưa cho Chu Ứng Xuyên vừa bước xuống, anh nhìn vào, thấy bên trong đúng là còn nhiều dâu nguyên trái thật.

“Dì, dâu này mua ở đâu vậy, em ấy chịu ăn, hôm nào đi ngang thì mua thêm chút nhé.”

Dì Miêu thầm thở dài trong lòng, Tiểu Chu đúng là người có năng lực, nhưng cưng chiều cậu em này đến mức đó thì cũng hơi quá rồi.

Trẻ con mà chiều kiểu này thì sao mà dạy?

Nhưng rồi, vừa nghĩ vậy thì đã nghe Hứa Đường nũng nịu:

“Dì Miêu, dì gọt cho con trái táo nữa được không? Táo dì chọn ngọt nhất luôn…”

Trời ơi, ngọt ngào vậy rồi thì chiều chút chắc cũng không hư được đâu…

“Được rồi, để dì đi gọt cho con nha…”

Hứa Đường lại với lấy một quả dâu, tay đưa ra theo phản xạ, chẳng cần biết có ai ở đó không, Chu Ứng Xuyên tự động đi đến ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu cắn lấy miếng dâu ấy.

“Lần này anh đi Tokyo à? Đi mấy ngày vậy?”

“Chắc khoảng một tuần, trước tiên phải bay sang Hồng Kông để lo một số thủ tục ngân hàng, sau đó mới bay qua Tokyo.”