Đứa nào đứa nấy đều lôi thôi lếch thếch, đến đếm số còn không biết, nhìn qua cứ tưởng là đứa ngốc.
Nhưng Hứa Đường thì không như vậy.
Cậu nhìn chẳng khác gì một người bình thường.
Trong đầu cậu, dường như mọi chuyện mà người khác làm được, cậu cũng có thể làm được, không hề do dự, chẳng hề sợ thử.
“Hứa Đường, trước đây ở nhà cậu là con út được cưng chiều nhất đúng không?”
“Đúng rồi! Em ở nhà oai lắm đấy, em gầy từ bé nên dì Chu có gì ngon đều dành phần cho em trước. Chu Ứng Xuyên là anh em, anh ấy cũng nhường nhịn em lắm. Việc nhà toàn anh ấy làm, đã thế còn phải lo đi kiếm tiền nữa chứ.”
“Dì Chu? Cậu với anh Chu là anh em họ à?”
“Không phải, nhưng em lớn lên ở nhà họ Chu mà, em còn thân với ảnh hơn cả em ruột của ảnh nữa.”
Tôn Minh nghe đến đây thì càng thấy tò mò: “Thế còn ba mẹ cậu thì sao?”
“Ba em mất từ sớm rồi.”
“Hả?”
Tôn Minh giật mình, cuống quýt nói: “À… ba cậu mất rồi à… xin lỗi nhé, tôi không biết…”
“Không sao đâu, thật ra em cũng không chắc ba mình đã chết chưa, nhưng em thấy ông ấy đáng chết lắm, nên coi như là chết rồi đi.”
Tôn Minh đứng hình.
Coi như chết rồi… chuyện này mà cũng coi như được á?
“Còn mẹ em thì tốt lắm. Hồi nhỏ, lúc chưa chuyển đến nhà họ Chu, em với mẹ sống trong chuồng bò, mẹ thường bế em suốt cả đêm, em đói quá còn từng bò dậy gặm rơm khô, nhưng bị bắt gặp là ăn đòn liền.”
Hứa Đường vừa nói vừa làm động tác minh họa: “Phải quỳ dưới đất, mấy người xúm lại đánh, tóc em còn bị cắt nham nhở nữa, không biết anh có từng thấy kiểu tóc ấy chưa. Mẹ em cũng bị đánh, nhưng bà luôn che chở cho em, nên hầu như toàn là bà chịu đòn thay.”
Tôn Minh chết lặng.
Hứa Đường kể mấy chuyện đó cứ như thể đang hỏi: “Anh Tôn, anh học được trượt ngược chưa?”
Nhưng ánh mắt của Hứa Đường thì không hề đơn giản như vậy.
Dường như sự ngây thơ và thuần khiết trong ánh mắt ấy thoáng rạn ra, để lộ ra một lớp tàn nhẫn lạnh lẽo chỉ lướt qua trong tích tắc.
Tôn Minh bất giác nhớ lại những cảnh tượng ngày bé anh từng thấy ở quê.
Nhưng thật sự, rất khó để liên kết những ký ức tăm tối ấy với cậu trai Hứa Đường đang sống động và tươi sáng trước mắt.
“Hai người làm gì thế? Sao không ra trượt? Mua vé rồi mà.”
Hàn Minh vừa nói vừa xoay người một cái lướt qua, phanh lại một cách đầy phong cách, chống tay lên lan can rồi huýt sáo: “Này, này, mua cho hai người nước ngọt nè, uống chút cho đỡ khát.”
Tôn Minh chia ba chai nước trong tay ra đưa cho hai người.
Tôn Minh lúc này mới hoàn hồn, vội nói: “Hứa Đường, cậu đợi tôi chút, tôi đi lấy nước lọc cho cậu. Anh Chu dặn rồi, không cho cậu uống nhiều nước ngọt.”
“Anh không nói, em không nói, anh ấy sao mà biết được.”
“Đúng đó, uống đi, có sao đâu. Nếu anh Chu có mắng thì tôi chở cậu đi trốn bằng mô tô luôn.”
Tôn Minh chỉ biết câm lặng một hồi, còn Hứa Đường thì đã uống rồi, ừng ực ừng ực, học theo Hàn Minh, tu cả chai nước như dân chuyên nghiệp.
Tôn Minh vẫn quyết định quay lại quầy thu phí phía trước để lấy nước nóng cho Hứa Đường.
Vừa đi khỏi, Hàn Minh như chợt nhớ ra điều gì, liền vội móc từ trong túi ra chiếc đồng hồ hôm trước mượn của Hứa Đường, nhét lại vào túi áo khoác cho cậu.
“Trả đồng hồ cho cậu nè, mau cất kỹ vào, vì cái đồng hồ này mà suýt nữa tôi bị chú Hai đánh chết luôn đấy!”
“Gì vậy?”
“Đây là đồng hồ hàng hiệu đấy, Omega nha! Hôm đó tôi thấy quen quen, sau mới nhớ ra là từng thấy ở cửa hàng bên đường Bình Giang, trong đó cái nào cũng cả chục triệu, vậy mà tôi lại đeo nó đi gặp bạn gái, chưa kịp bước vào quán thì bị chú Hai bắt gặp, ông ấy hỏi đồng hồ ở đâu ra, tôi nói… nhặt được. Trời ơi, đúng là tự đào hố chôn mình, bị ăn một trận ra trò, ông ấy tưởng tôi làm chuyện mờ ám gì cơ! Cuối cùng hẹn hò cũng chẳng xong luôn.”
“Ha ha ha ha! Cười chết tôi mất! Ai biểu cậu thích làm màu…”
“Bộ cậu không biết thương người à? Tôi nói nghiêm túc đó, đồng hồ đắt như vậy mà làm mất thì liệu hồn mà chờ bị mắng đi.”
“Xì, anh ấy còn lâu mới mắng tôi!”
Hứa Đường chìa cổ tay ra khoe: “Thấy chưa, tôi có đồng hồ mới rồi nè, đồng hồ điện tử! Biết báo giờ luôn nha!”
“Trời đất ơi!”
Hàn Minh đang lôi thuốc lá ra, ngẩng đầu nhìn mà ghen tị hết sức: “Đồng hồ điện tử thời thượng quá chừng! Hứa Đường, anh Chu còn thiếu em trai không đó? Sao ngày xưa lúc cậu ngất xỉu trước cửa nhà anh ấy không gọi thêm tôi? Tôi cũng muốn làm em trai của anh Chu nữa…”
Hàn Minh nói đùa, còn Hứa Đường thì ngửi thấy mùi thuốc lá, hít hít mũi rồi hỏi: “Hàn Minh, cậu dạy tôi hút thuốc đi.”
Hàn Minh rút ra một điếu thuốc, ngậm vào miệng, vừa châm vừa nói: “Sao tự dưng cậu lại đòi học hút thuốc? Không dạy đâu.”