Nói đến tình bạn của hai người thì phải gọi là tình anh em chiến hữu cách mạng.
Chu Ứng Xuyên cũng chọn một dịp rảnh, đặt phòng riêng tại nhà hàng hải sản để mời Hứa Đường và Hàn Minh ăn một bữa tử tế.
Anh còn chuẩn bị quà cho Hàn Minh, là một đôi giày thể thao hàng hiệu.
Ban đầu Hàn Minh còn khách sáo nói không cần đâu không cần đâu, viện cớ mình với Hứa Đường là anh em chí cốt, không cần khách khí.
Nhưng vừa liếc thấy logo trên túi quà, cậu lập tức mang giày vào ngay tại chỗ.
“Anh yên tâm đi anh Chu! Em dẫn Hứa Đường đi chơi nhất định sẽ bảo vệ cậu ấy y như hồi còn ở trường vậy, không để ai bắt nạt đâu!”
Hứa Đường vừa nhồm nhoàm nhai miếng thịt tôm hùm được Chu Ứng Xuyên bóc sẵn, vừa lẩm bẩm: “Tôi biết ngay là cậu sẽ thích mà, đôi giày đó là tôi chọn cho cậu đấy!”
“Biết rồi biết rồi, giỏi quá, giỏi muốn đội cậu lên đầu luôn…”
“Hàn Minh, cậu lại nói nữa rồi đó!”
Hứa Đường đặt con tôm xuống, lao sang định xử Hàn Minh.
Tay tiện đâu vớ đấy, túm luôn cái muỗng sứ trên bàn định ném về phía tiếng nói phát ra.
Thật ra chỉ là đùa giỡn với nhau thôi, nhưng Chu Ứng Xuyên đã nhanh tay chặn lại.
Hàn Minh vốn dĩ định né sẵn, nhưng lại thấy Chu Ứng Xuyên cầm lấy cái muỗng trong tay Hứa Đường đặt lại lên bàn, sau đó cẩn thận lau sạch tay cho cậu, rồi dắt cậu vào nhà vệ sinh trong phòng riêng.
Lúc Hứa Đường trở ra, cậu đã ngoan ngoãn đi tới trước mặt Hàn Minh và nói lời xin lỗi.
“Xin lỗi Hàn Minh, hồi nãy tôi làm vậy nguy hiểm, lại vô lễ nữa, tôi xin lỗi.”
Hàn Minh nghe xong lời xin lỗi, biểu cảm giống như vừa thấy mặt trời mọc ở đằng tây.
Liếc xuống một cái, lại thấy Hứa Đường đang dùng ngón tay gõ nhẹ vào mép quần, mãnh liệt ra hiệu.
Ăn ý vẫn còn, cậu vội chữa cháy.
“Không sao không sao đâu, anh Chu! Bọn em chỉ giỡn chơi thôi, hồi đi học Hứa Đường cũng hay vậy mà.”
Hứa Đường suýt nữa bị Hàn Minh chọc tức chết.
Vài hôm sau, Hàn Minh rủ Hứa Đường cùng đi ra chợ mua một chiếc mô-tô cũ.
Hãng Suzuki, dáng xe ngầu không để đâu cho hết.
Nhất là khi nổ máy, tiếng động cơ vang rền cả con phố.
Nếu buổi tối ba cậu không đưa đi ăn với đối tác, cậu sẽ kéo Hứa Đường đi trượt patin ở sân băng.
Chỉ có điều… mỗi lần nhìn vào khoản lương mình được nhận mỗi tháng, Tôn Minh lại âm thầm cảm thấy, hình như mình không xứng đáng được trả từng ấy tiền…
Dù gì thì công việc hiện tại của Hàn Minh cũng chẳng đòi hỏi kỹ thuật gì cao siêu, chủ yếu là lái xe, trông trẻ, thỉnh thoảng còn được chơi cùng luôn.
Vì Chu Ứng Xuyên quá bận, đến độ không rút nổi thời gian rảnh, nên anh đành thay Chu Ứng Xuyên đi cùng Hứa Đường đến sân trượt patin.
"Hứa Đường! Hứa Đường! Cậu đang ở đâu đấy?!"
Chỉ vừa mới ghé vào nhà vệ sinh một lát mà quay ra đã không thấy bóng dáng Hứa Đường đâu.
Sân trượt bây giờ là tụ điểm vui chơi được giới trẻ ưa thích nhất, nhạc dance sôi động phát ra từ dàn loa treo tường, đèn xoay nhiều màu sắc lấp lánh trên trần nhà chiếu xuống, hắt ánh sáng lung linh lên đoàn người đang trượt theo hàng dài chính giữa sàn, trông như một đoàn tàu đang lao vun vυ"t, tiếng nhạc và tiếng hét hòa vào nhau ồn ào náo nhiệt.
Tôn Minh phải lách qua bên này né bên kia, vừa đeo chiếc ba lô của Hứa Đường vừa gào lên tìm khắp nơi, cuối cùng mới thấy Hứa Đường đang đi giày trượt, chầm chậm bám vào lan can ở một góc sân mà lần mò trượt về phía trước.
Cậu bạn Hàn Minh kia cũng liều thật, dám dắt một người mù đến sân trượt patin, nói ra chắc chẳng ai tin nổi.
Mà dắt đi thì thôi đi, bản thân thì lại lặn mất tăm.
Còn anh Chu nữa, sao chuyện này mà anh ấy cũng đồng ý được…
“Hứa Đường, sao chỉ quay đi một cái là cậu đã chạy tới đây rồi? Ở đây đông người lắm, cậu đi chậm thôi, anh sợ lạc mất cậu đấy.”
“Không sao đâu mà, anh Tôn à, em đang bám theo cái lan can này để trượt ấy. Bây giờ em biết trượt chân chữ V rồi đấy!”
Hứa Đường trông có vẻ rất vui, còn quay lại biểu diễn cho anh xem.
Cậu hơi gập gối, mũi chân mở ra ngoài, rồi trượt được hai bước về phía trước.
“Anh Tôn, anh học được chưa?”
“Cũng tạm tạm.”
“Hồi nãy Hàn Minh còn dạy em trượt ngược nữa cơ. Nhưng rồi cậu ấy bảo thấy một cô gái xinh quá nên chạy mất tiêu, Hàn Minh nói chân trái phải đạp đất, trọng tâm nghiêng sang phải, rồi mới trượt ngược, thu chân lại…”
“Ê ê ê!!”
Tôn Minh giật mình, vội vàng vươn tay ra đỡ lấy Hứa Đường suýt thì ngã sấp mặt.
“Cảm ơn anh nha, nếu không có anh chắc em ngã mất rồi.”
Hứa Đường cười tươi, rồi lại tiếp tục trượt.
Cậu khó giữ thăng bằng nên phải bám vào lan can để đi, Tôn Minh nhìn cậu, lòng bỗng nảy ra một cảm giác kỳ lạ.
Anh lớn lên ở vùng quê, nơi đó những đứa trẻ mù thường bị nhốt trong nhà cả ngày, gần như sống tách biệt với thế giới bên ngoài.