"Thật không đó?"
"Thật mà."
Hứa Đường nghiêng đầu: "Xạo quá, toàn là anh tắm cho em..."
"Anh cũng có tắm mà."
"Vậy lần sau để em tắm cho anh nha…! Anh chỉ cần tận hưởng thôi, em cũng chẳng có gì làm… được không?"
Nghĩ ra cách giải quyết, Hứa Đường nở nụ cười tươi rói, nhưng trán lại bị Chu Ứng Xuyên gõ nhẹ một cái.
"Chuyện này là Hàn Minh dạy em à?"
Hứa Đường xoa trán: "Sao anh đánh mạnh vậy… Tất nhiên không phải, là em tự nghĩ ra đó, người giỏi thì làm nhiều việc, em không phải đang muốn làm nhiều hơn sao…"
Nghe em nói không phải do Hàn Minh dạy, sắc mặt Chu Ứng Xuyên dịu đi một chút.
“Người giỏi thì làm nhiều việc không phải hiểu theo kiểu đó, hơn nữa, đâu phải em không có việc gì, em đang chăm chỉ học hành mà, ngành em học khó đến mức nhiều người lành lặn còn học không nổi, học như vậy không phải cũng rất cực sao?"
“Ừm… cũng hơi cực thật…”
Dùng đầu óc thì rất mệt…
“Chính là như vậy đấy, em đang học chơi cờ vây, cố gắng kết bạn, bây giờ còn đang tập ăn một mình, ngủ một mình nữa, việc nào cũng là em đang làm mà, đúng không?”
Hứa Đường ngẫm nghĩ một lát: “Ừm… nghe anh nói vậy, hình như em bận rộn ghê đó…”
“Việc gì em cũng làm rất tốt, khiến anh yên tâm làm việc, anh còn đang nghĩ phải thưởng cho em thế nào đây.”
“Anh định thưởng cho em thật à?”
Hứa Đường chớp mắt mấy cái, má lúm nhỏ xíu hiện lên trông vô cùng đáng yêu: “Thật ra em cũng thấy mình giỏi mà. Hôm nay Hàn Minh dẫn em đi ăn vịt quay, anh không có ở đó, nhưng em vẫn ăn được một miếng! À mà… anh đang đi xe có biển số đen đúng không?”
Thấy cậu không còn vướng bận mấy suy nghĩ linh tinh nữa, Chu Ứng Xuyên liền cầm áo khoác chuẩn bị tắt đèn: “Ừ, sao vậy?”
“Hay là… anh thưởng cho em một chiếc xe nha!”
“…Xe?”
“Đúng rồi đúng rồi! Anh dạy em lái xe biển đen đi! Xem như là phần thưởng cho việc em ngoan ngoãn, nghe lời anh đó… Hàn Minh nói lái xe biển đen nhìn rất ngầu… Em cũng muốn ngầu thử một lần…”
Đêm khuya yên tĩnh, căn phòng cũng tĩnh lặng, Hứa Đường đợi mãi vẫn không thấy Chu Ứng Xuyên trả lời, trong lòng lập tức có dự cảm không lành.
Cậu vội chui đầu vào chăn, nói lí nhí như mèo con: “Thôi được rồi… không mua thì không mua… anh coi như em nói nhảm cũng được… em không học lái cũng không sao…”
“Em còn biết là nói nhảm cơ đấy? Còn đòi lái xe? Chỉ cần chạm tay vào vô lăng thôi xem anh xử lý em thế nào…”
“Sao anh hung dữ quá vậy chứ…”
“Em còn biết mình…”
Chu Ứng Xuyên tức đến mức muốn mắng ra một chữ, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ nói ra.
“Sớm muộn gì anh cũng bị em chọc đến nhồi máu cơ tim mất…”
Hứa Đường bĩu môi, rồi lại bật dậy từ trong chăn, nhào tới ôm lấy anh, cúi đầu như một con thú nhỏ, hôn lên ngực anh chụt chụt đầy tiếng động.
“Hôn anh một cái, khỏi bị bệnh.”
Chu Ứng Xuyên lại mềm lòng, muốn mắng nhưng không nỡ mắng, chỉ đưa tay xoa xoa mái tóc cậu: “Rồi rồi, ngủ ngoan đi, ở nhà thì đừng có nghĩ ra mấy trò mới mẻ lung tung nữa, không được vào bếp, không được bật bếp gas, cũng không được vặn vòi nước linh tinh, buổi tối chỉ được phép ngủ với đi vệ sinh, biết chưa?”
Cái đầu nhỏ đang tựa vào ngực anh khẽ gật gù, rồi truyền ra một câu thì thầm: “Đi nặng không được à?”
Chu Ứng Xuyên cố nhịn, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn nổi, anh nhấc cậu lên khỏi chăn, vỗ một cái vào mông cậu, Hứa Đường vừa cười vừa né: “Haha, anh ơi! Em không chọc nữa, anh đi đi, thật đó, em không chọc nữa mà…!”
Nghe Hứa Đường hứa hẹn, dù biết lời hứa của cậu chẳng khác nào bản kiểm điểm viết rồi quăng sọt rác, nhưng tim cũng không còn nhói nữa.
Chu Ứng Xuyên bất giác nhớ lại có lần một quản lý trong phòng anh từng nói: “Trẻ con mà từ nhỏ không được dạy cho biết sợ thì sau này chẳng coi ai ra gì đâu, tụi nhỏ thì dễ phân biệt vai vế lắm…”
Hồi đó anh còn cười khẩy, tự tin lắm…
“Ở nhà ngoan vào.”
“Biết rồi mà, em sẽ cố gắng không đi nặng đâu.”
Chu Ứng Xuyên khẽ nhắm mắt lại.
Rốt cuộc là từ khi nào mọi thứ bắt đầu như thế này...?
Không, Hứa Đường vẫn rất ngoan.
Anh cầm lấy bình giữ nhiệt trên đầu giường, vặn nắp ra thử nhiệt độ nước, vẫn còn ấm, rồi mới tắt đèn rời khỏi phòng.
Biết Hàn Minh cũng đang ở Thâm Châu, các hoạt động sau giờ học của Hứa Đường bỗng trở nên sôi động hơn hẳn. Cậu và Hàn Minh vốn quen thân, không chỉ phối hợp cực ăn ý mỗi lần đá bóng, mà hồi còn đi học, mỗi lần Hàn Minh bị gọi lên trả lời câu hỏi, đều là Hứa Đường thì thầm nhắc đáp án cho.
Nhờ vậy, Hàn Minh thoát khỏi không ít lần bị mẹ dạy dỗ bằng yêu thương.