“Thiết kế công trình đường sắt. Cậu sao vậy? Đừng có phun lên người tôi đấy.”
Hàn Minh mặt mày ngơ ngác, đưa tay quơ quơ trước mặt Hứa Đường để xác nhận xem cậu có còn phản ứng gì không.
Sau khi thấy Hứa Đường vẫn giống như trước, hoàn toàn không để ý, Hàn Minh mới nghi ngờ không biết có phải mình đang nghe tiếng nước ngoài không: “Cậu… Hứa Đường, cậu học thiết kế công trình đường sắt? Cậu tính thiết kế đường sắt thật đấy à?!”
“Không phải đâu, bọn tôi học lớp bồi dưỡng trung cấp thôi, vốn mở ra cho nhân viên ngành đường sắt. Tôi chỉ đến nghe giảng, học lý thuyết là chính, mà tôi học lý thuyết giỏi lắm đấy nhé, toàn đứng top đầu, chỉ là vẽ kỹ thuật với thực hành thì chưa từng làm bao giờ.”
“Trời đất…! Cậu hù chết tôi rồi, tôi còn tưởng cậu sắp đi thiết kế đường sắt thật cơ chứ! Nếu mà cậu làm thiết kế, thì tôi thà chết cũng không dám ngồi tàu nữa, khác gì Diêm Vương gọi cửa, ngồi lên phát chắc chưa kịp đầu thai đã xong đời!”
“Cậu phiền thật đấy, đúng là đồ độc miệng…!”
“Ha ha, thôi được rồi, cậu cũng chẳng vừa gì, trước mặt anh Chu thì giả vờ ngoan ngoãn như thỏ con, đá bóng thua còn húc đầu vào người ta nằm bẹp ba ngày liền. Chuyện đó anh Chu biết chưa? Chẳng phải là lúc đó tôi phải lao ra cản cậu lại, suýt nữa thì bị cậu làm ngã lăn quay!”
“Ai da, Hàn Minh! Sao chuyện xấu gì cậu cũng lôi ra kể vậy hả?!”
Hứa Đường giơ tay bịt miệng Hàn Minh, bịt không được thì chuyển sang bịt luôn cả mũi, Hàn Minh ôm bàn kêu oai oái mãi mới gỡ được tay cậu ra.
“Hứa Đường, ngày nào cậu cũng ăn ít như thế, sao mà sức vẫn mạnh kinh người vậy trời!”
“Tôi toàn ăn đồ bổ đó nhé! Khác hẳn cậu, chỉ biết ăn mà đầu óc thì chả phát triển gì!”
Tôn Minh ngồi bên vừa uống trà vừa nhìn hai đứa trêu nhau, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ nãy giờ anh lo xa quá rồi.
“… Tôi nói cho cậu nghe nha, Hứa Đường, hồi đó chúng ta ở Dụ Khê, đúng kiểu ếch ngồi đáy giếng ấy! Lên được Thâm Châu rồi mới biết bên ngoài thế giới rộng lớn và cuộc sống sung sướиɠ ra sao!”
“Sướиɠ kiểu gì cơ?”
“Thì… nói sao nhỉ, lấy ví dụ nhé, lúc trước tôi cứ tưởng 100 tệ là số tiền to tát lắm, nhớ năm đó tôi làm mất học phí không? Tám mươi tệ đó! Sợ quá mà trốn biệt ba ngày không dám về nhà, là cậu cho tôi qua nhà cậu tá túc còn gì.”
“… Nhưng giờ lên Thâm Châu rồi tôi mới hiểu, 100 tệ là gì chứ? 1.000 tệ, không, cậu ném cả một vạn xuống sông Lam Giang cũng chẳng nghe được tiếng ‘tõm’ nào đâu… Tiền không phải do nhịn ăn hai bữa dưa muối mà tiết kiệm ra, mà là do làm ra! Có bản lĩnh, có gan, ở đây chẳng cần phải chờ đợi, cứ xông pha là có ngày đổi đời!”
Nghe Hàn Minh nói, cả người như được tiếp thêm sinh khí, cậu ấy giờ đã khác xưa nhiều lắm, không còn là tên hay pha trò phá lớp, chọc ghẹo thầy cô nữa, Hứa Đường nghĩ, có lẽ ai rồi cũng sẽ trưởng thành.
Ăn xong, Hàn Minh xung phong thanh toán, buổi chiều Hàn Minh còn phải quay lại giám sát đám thợ đang lắp vách ngăn trong cửa hàng nội thất, vừa cúi đầu đã thấy cổ tay Hứa Đường lấp lánh chiếc đồng hồ màu bạc.
“Hứa Đường, đồng hồ cậu đẹp ghê! Hãng gì đấy?”
“Quên mất rồi, hình như tên là Ô… gì đó, là hãng nước ngoài, Chu Ứng Xuyên mua cho tôi.”
“Thiết kế nhìn sang sịn thế! Dăm bữa nữa mẹ tôi hẹn tôi đi xem mắt với cô mà chú hai tớ giới thiệu, cậu cho tôi mượn đeo vài hôm đi!”
“Được thôi, cho cậu mượn đấy, nhưng đeo chắc hơi chật đó, cái này là anh Chu vừa mang đi chỉnh size về, cậu mà gặp tôi sớm vài ngày thì còn chưa chỉnh đâu.”
Hàn Minh đeo đồng hồ vào tay, trông có vẻ vui lắm, Hàn Minh nhìn cái mặt đồng hồ có dòng chữ và logo tiếng Anh, thấy quen lắm, cứ như đã từng thấy ở đâu rồi mà không nhớ ra nổi.
Tôn Minh đứng bên chỉ biết trơ mắt nhìn Hứa Đường đem cái đồng hồ nhỏ trị giá gần hai nghìn đô Mỹ đưa cho cậu bạn học chỉ vừa gặp lại có một ngày.
Cậu nhóc này đúng là… hào phóng thật.
Trên đường đưa Hứa Đường quay lại câu lạc bộ cờ vây, Tôn Minh suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định báo lại chuyện này cho Chu Ứng Xuyên biết.
Nghe nói người bạn kia tên là Hàn Minh, Chu Ứng Xuyên chỉ hỏi hai người gặp nhau thế nào rồi không nói thêm gì nữa.
Tối hôm đó, khi Chu Ứng Xuyên tan làm về đến nhà, vừa vào cửa đã thấy Hứa Đường đang chổng mông, nửa người chui vào tủ quần áo, mò mẫm tìm chiếc đồng hồ mới để đeo.
“Chu Ứng Xuyên, cái đồng hồ điện tử lần trước anh mua cho em ở Vạn Mậu ấy, anh để đâu rồi?”
Chu Ứng Xuyên vòng tay ôm lấy bụng cậu, bế cậu lên rồi đặt lên giường.
“Đừng quỳ trên sàn, lạnh lắm, đi tắm đi, lát nữa ra anh tìm cho… hôm nay gặp Hàn Minh rồi hả?”
“Ừa, em định kể cho anh nghe nè! Không ngờ Hàn Minh cũng đến Thâm Châu rồi, còn đến trước chúng ta nữa, giờ cậu ấy đang làm việc ở cửa hàng nội thất do ba và chú cậu ấy cùng mở.”