Chương 87: Cậu học gì cơ

Khoan đã, là tài xế á?

Đầu óc Hàn Minh như nổ tung, lách tách như bắp rang bị đốt.

Cái xe này… cái gì mà tài xế?

Ba cậu ta còn chưa có tài xế riêng đây này!

Mà Hứa Đường vừa rồi nói là ai là tài xế của ai cơ?!

Tôn Minh cũng không vội rời đi ngay, nhìn dáng vẻ lấm lem bụi đường của Hàn Minh, vai còn bám cả một mảng xám, anh liền giữ Hứa Đường lại, không để cậu đi theo ngay.

“Hứa Đường, hai đứa định đi ăn ở đâu? Để anh chở đi cho.”

“Cũng được ạ, Hàn Minh, hay là để anh Tiểu Tôn chở chúng ta đi nhé, chúng ta rủ anh đi ăn chung luôn, anh Tiểu Tôn, anh đi ăn vịt quay với chúng tôi nha!”

“Không cần không cần, hai đứa ăn đi…”

“Không sao đâu! Tôi chưa từng ngồi xe biển đen bao giờ! Cho tôi hưởng ké cảm giác sang chảnh một lần đi!”

Hàn Minh vốn chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, ánh mắt cậu dán chặt vào chiếc xe mang biển số đen phía trước.

Thời buổi này, xe biển đen đúng là đẳng cấp khác biệt, cậu còn vòng ra sau xe ngắm nghía một vòng, rồi không khách sáo ngồi phịch xuống ghế sau, lại còn nhoài người lên ghế phụ để ngắm bảng điều khiển phía trước.

“Xe do nước ngoài thiết kế có khác, nhìn cái gì cũng xịn hết trơn…! Hứa Đường, bây giờ cậu với anh Chu phát tài rồi hả? Xe biển đen luôn cơ à?!”

“Xe biển đen là xe gì vậy?”

“Chính là cái biển số xe gắn phía sau đó, cậu chưa nghe câu đang thịnh hành dạo này à? Biển xanh mềm, biển đen cứng, biển trắng lái là mất mạng! Tôi nghe nói giờ trên đường mà xe nào gắn biển đen thì toàn là tổng giám đốc mấy công ty có vốn nước ngoài, đến trạm thu phí cũng chẳng ai dám chặn, cứ thế cho qua, oách lắm! Cậu với anh Chu giờ đang làm gì ở Thâm Châu vậy?”

Hứa Đường nghe mà chẳng hiểu nổi mấy chuyện biển xanh biển đen mà Hàn Minh đang nói.

“Anh ấy làm quản lý cấp cao cho một ngân hàng có vốn nước ngoài, là của một tập đoàn Mỹ... Còn cụ thể làm gì thì tôi không rõ, chỉ biết là bận kinh khủng.”

“Anh Chu đúng là ghê thật, vào cả ngân hàng của người nước ngoài rồi, bảo sao đi xe nhập khẩu, ấy! Dạo này tôi nghe nói ở đường Bình Giang cũng mới có mấy doanh nghiệp ngoại quốc đầu tư vô, là chính sách được nhà nước cho mở cửa đấy, người Mỹ giàu thế cơ mà, thế chẳng phải anh Chu kiếm bộn tiền à?!”

Hứa Đường ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Tôi không biết, Chu Ứng Xuyên chưa từng nói với tôi là anh ấy kiếm được bao nhiêu, nhưng mà tôi muốn mua gì, anh ấy cũng đều mua cho cả… chỉ là bận quá, ngày nào cũng phải theo dõi số liệu, thường xuyên đi công tác, điện thoại reo liên tục, có lần anh ấy bị ốm mà vẫn không có thời gian đi khám, tôi còn cãi nhau với anh ấy vì chuyện đó.”

“Haizz, giờ ai mà chẳng bận kiếm tiền, ai có thời gian mà đổ bệnh chứ, nhìn tôi đây này, mới ở chỗ ba tôi về, người bụi bặm dính đầy đầu, mấy em gái nhìn vào còn tưởng tớ là anh công nhân cơ đấy.”

Tới trước cửa nhà hàng Tụ Hiền Lầu, Hứa Đường đã ngửi thấy mùi vịt quay thơm lừng. Người khác thì ngửi thấy là thèm chảy nước miếng, nhưng cậu lại chẳng thấy ngon lành gì, thậm chí còn khẽ nhăn mũi lại.

“Tiểu Đường, cái tật không thích ăn của cậu vẫn chưa bỏ được à? Đây là Tụ Hiền Lầu đấy nhé, đắt đỏ lắm đó!”

Hứa Đường gật đầu: “Không bỏ được đâu, có liên quan gì đắt hay rẻ đâu, nhưng giờ khá hơn rồi, tôi còn thích ăn gà rán nữa đấy.”

Hàn Minh vốn mang sẵn tính cách kiểu thiếu gia, hiếm khi gặp lại bạn thân cũ nên cũng chẳng tiếc gì, lại còn thuộc dạng người dễ thân thiện, nói chuyện rôm rả, Tôn Minh cũng không đành từ chối nên cùng họ bước vào nhà hàng.

“Hàn Minh, giờ cậu làm gì vậy? Sau khi trường mình giải thể cậu còn học nữa không?”

“Học hành gì nữa chứ, cậu nhìn tôi có giống người hợp với sách vở không? Trường giải thể xong là ba tôi nghỉ luôn việc ở cục lương thực huyện, ông bảo ở cơ quan toàn mấy trò đấu đá nội bộ, phiền chết đi được, thế là ông kéo tôi cùng chú hai chuyển lên Thâm Châu, giờ hai người mở một khu nội thất, làm ăn cũng tạm được, dạo này đang sửa sang mặt bằng, tôi cũng ra đó phụ giúp, còn cậu thì sao? Vẫn đi học à?”

“Ừ, tôi vẫn học, dọn nhà mấy lần, cũng chuyển trường hai lần rồi, giờ đang học ở trường Đường sắt, học ngành thiết kế công trình đường sắt, nhưng cũng không biết sẽ học được bao lâu…”

“Phụt!”

Hàn Minh vừa mới ngồi xuống, hớp ngụm trà đầu tiên thì phun ra sạch sẽ, làm mấy nhân viên phục vụ giật mình lùi cả ra sau: “Khụ khụ! Khụ khụ! Hứa Đường, cậu nói cái gì? Cậu học gì cơ?!”