Chương 86: Chính em cũng thấy cách làm đó buồn cười đúng không

“Á… nhưng viết mười lần thì mỏi tay lắm, anh ơi… ba lần thôi được không?”

“Còn dám mặc cả, vậy viết hai mươi lần, trong túi còn giấu diêm không? Lôi hết ra.”

“Thật sự không có! Không tin anh lục túi đi! Diêm châm lên mùi hôi lắm, em ghét mùi đó nên không đem đâu…”

Cậu còn nói có sách mách có chứng, Chu Ứng Xuyên không chấp nhặt nữa, bế cậu xuống xe.

“Cho em tự đốt một chút đi mà… Em chỉ muốn nghe cái tiếng xì xì đoàng đoàng thôi… Không thì thế này đi, chúng ta chia công việc nhé, phần đầu lo đốt pháo thì anh làm, phần sau ngồi xem pháo thì em phụ trách, mỗi người một nửa, được không?”

Nói xong, chính Hứa Đường cũng thấy mình đang nói hươu nói vượn, đầu tựa vào vai Chu Ứng Xuyên, cười khúc khích như đang nghẹn tiếng cười trong ngực.

Biểu cảm của Chu Ứng Xuyên lúc này cũng hơi bất lực:

“Em nghe thử xem, chính em cũng thấy cách làm đó buồn cười đúng không?”

“Ha ha, em thấy hợp lý mà, còn rất hiệu quả nữa! Thầy em nói rồi, bây giờ là thời đại lấy hiệu suất làm đầu…”

Rõ ràng, Hứa Đường không phải kiểu người mà chỉ vì Chu Ứng Xuyên nói không được là sẽ ngoan ngoãn dừng lại.

Cuối cùng, Chu Ứng Xuyên đành phải mua thêm một bó hương dẫn lửa ven đường, anh dùng bật lửa đốt đầu hương, rồi đưa vào tay Hứa Đường, đồng thời nắm lấy tay cậu, hướng dẫn cậu dùng cây hương dài để châm vào dây dẫn của pháo hoa dưới đất.

Tia lửa nhanh chóng bén lên, Hứa Đường nghe rõ tiếng xèo nhỏ, ngay giây sau, một đốm sáng vụt lên trời, nổ tung thành một trận mưa pháo hoa rực rỡ giữa bầu trời đêm.

Theo từng thùng pháo lần lượt được đốt, màn đêm cũng dần bị thắp sáng bởi những đóa hoa lửa rực rỡ, sặc sỡ và lấp lánh. Cảnh tượng đẹp đẽ ấy khiến mấy cặp tình nhân đang tựa vào nhau bên bờ sông Lam Giang phải dừng chân, ngẩng đầu thích thú, vội vàng kéo người bên cạnh cùng ngắm nhìn.

Gió đêm bên bờ Lam Giang lúc này dường như cũng không còn lạnh nữa.

...

Kỳ nghỉ đông, Hứa Đường lại quay về câu lạc bộ cờ vây mà cậu thường đến mỗi dịp lễ, dù chỗ này cách nhà mới hơi xa.

Sau Tết, câu lạc bộ mở cửa lại thì toàn là Tôn Minh đưa đón cậu.

Buổi trưa, cậu đấu cờ với mấy học sinh cấp hai, thắng một ván rồi rời khỏi câu lạc bộ.

Khi đang dò đường xuống bậc thang bằng gậy, bất ngờ có người vỗ vào vai từ phía sau.

“Hứa Đường?! Là cậu đúng không?!”

Hứa Đường chỉ cảm thấy giọng nói này quen cực kỳ.

“Cậu… cậu là Hàn Minh?!”

“Là tôi đây! Trời ơi, đúng là cậu rồi! Hứa Đường! Tôi còn tưởng đời này không gặp lại cậu nữa ấy chứ! Sao cậu lại ở Thâm Châu thế?!”

Nghe giọng điệu quen thuộc ấy vang lên sau lưng, Hứa Đường cũng cảm thấy khó tin, cậu không ngờ lại gặp được bạn học thân nhất hồi ở Du Khê ngay giữa Thâm Châu!

“Tôi đi cùng Chu Ứng Xuyên tới đây, còn cậu?”

“Tôi tất nhiên đi cùng ba mẹ rồi! Hóa ra cậu đi với anh Chu à! Thế mà lúc trước tôi còn lo cho cậu đấy! Trường chúng ta giải thể xong, tôi cứ tưởng cậu lang bạt ở đâu rồi chứ!”

“Cậu mới lang bạt ấy!”

Hứa Đường nhấc khuỷu tay huých một cú, Hàn Minh ối lên một tiếng, ôm lấy hông, phải khom người một lúc mới thở được:

“Trời đất… anh Chu mấy năm nay không thuần hóa được cậu à? Cậu càng lúc càng khỏe! Hai người đến Thâm Châu từ khi nào vậy? Thôi được rồi, đi đi, vừa đi vừa ăn! Tôi mời cậu ăn vịt quay, phía trước có quán Cự Hiền Lâu mới mở, chính gốc luôn đó! Anh trai đây bây giờ có xe rồi nhé, đi, lên xe tôi!”

Hàn Minh huơ huơ chìa khóa xe, chính là xe Jetta của ba cậu ta.

“Được đó! Nhưng đợi tôi một chút, anh Tiểu Tôn sắp tới rồi, tôi phải gọi cho ảnh kẻo ảnh không thấy.”

Anh Tiểu Tôn?

Hàn Minh còn đang thắc mắc là ai, thì đèn xanh phía đối diện bật lên.

Một chiếc Lexus gắn biển đen quay đầu tiến lại gần, chưa đầy mấy giây sau đã đỗ lại ngay trước mặt hai người.

Từ trên xe, một người đàn ông trẻ tuổi mở cửa bước xuống…

“Hứa Đường à, hôm nay cậu tan học sớm vậy sao? Sao không báo anh một tiếng để anh đi đón sớm hơn?”

“Anh Tiểu Tôn, trưa nay tôi không về nhà ăn đâu, anh giúp tôi nhắn với dì Miêu một tiếng nhé, toi gặp lại bạn thân cũ rồi, chúng tôi đi ăn trưa cùng nhau.”

Tôn Minh vốn đã được Chu Ứng Xuyên dặn dò kỹ, phải để mắt trông chừng Hứa Đường, anh ngẩng đầu lên, thấy một cậu thanh niên đang đứng cạnh Hứa Đường, là Hàn Minh.

Mà Hàn Minh thì cũng đang tròn mắt ngạc nhiên nhìn anh.

“Hứa Đường, anh ta là ai vậy?”

“Đây là anh Tiểu Tôn, hiện đang làm tài xế cho Chu Ứng Xuyên ở công ty, anh ấy rất tốt với tôi, anh Tiểu Tôn, đây là bạn thân của tôi hồi còn ở quê, Hàn Minh.”

Hàn Minh nhìn chiếc xe nhập khẩu trị giá ít nhất cũng phải từ 40 vạn trở lên đang đậu trước mặt, rồi lại liếc xuống người đàn ông đang chuẩn bị đến đón Hứa Đường, cái người mà cậu ấy gọi là… anh Tiểu Tôn?