Chương 85: Em mơ tới đâu, anh sẽ đứng ở đó chờ em

“Chu Ứng Xuyên, thật ra em còn mơ thấy mấy giấc mơ kỳ lạ lắm, có lần em mơ thấy mình nhảy vào một cái hồ toàn là tiền mặt, đầy ắp luôn, to lắm… to lắm luôn… Anh biết nó to cỡ nào không?”

Chu Ứng Xuyên nghe vậy liền bật cười khẽ.

Hứa Đường lập tức đỏ mặt: “Chu Ứng Xuyên! Em đang nói chuyện nghiêm túc đó, anh còn cười em nữa…!”

“Không có cười, thật đấy…”

Chu Ứng Xuyên biết những năm tháng sống ở nhà họ Hứa đã để lại bóng đen rất lớn trong lòng Hứa Đường, và anh không muốn cậu phải mãi nhớ về những ký ức đau buồn đó.

Anh ôm cậu chặt hơn một chút, rồi bước xuống cầu thang.

“Không có gì phải sợ cả, một hồ đầy tiền thôi mà, ba năm nữa anh làm cho em một cái.”

Hứa Đường là người rất dễ bị kéo theo cảm xúc, nghe Chu Ứng Xuyên đùa như vậy liền phì cười, cũng chẳng nghĩ nhiều đến mấy giấc mơ quái đản nữa:

“Ha ha… Anh đừng có dở hơi như thế… Còn nói không cười em, rõ ràng là đang cười rồi…”

“Thật sự không cười, Đường Đường, từ giờ trở đi, em cứ thoải mái mà mơ thật cao.”

“Mơ thật cao?”

“Đúng, từ bây giờ, em mơ tới đâu, anh sẽ đứng ở đó chờ em, đây chỉ là điểm bắt đầu mà anh có thể cho em thôi… Lời anh nói, anh nhất định sẽ làm được.”

Nếu Chu Ứng Xuyên đã nói ra, thì chắc chắn sẽ làm được, Hứa Đường có mơ đến tận mây xanh, anh cũng sẽ tìm cách đứng được ở nơi đó, đây chỉ là khởi đầu, khởi đầu của tất cả những gì anh muốn dành cho Hứa Đường, Chu Ứng Xuyên âm thầm hứa với lòng mình.

Anh cũng đang ở cái tuổi trẻ trung, nhiệt huyết sục sôi, dù có chín chắn đến đâu, cũng không thể giấu nổi một trái tim nóng bỏng, anh không thể kìm được, không thể kìm được cái khao khát muốn dâng lên cho người mình yêu tất cả những gì quý giá nhất trên đời này.

Anh đã nói được là làm được, từ một tiệm kim khí chưa đầy ba mét vuông, đến căn nhà triệu tệ rộng lớn, anh chỉ mất vỏn vẹn có hai năm.

...

Mùng Năm Tết, bờ sông Lam Giang cuối cùng cũng vơi bớt dòng người đông như sóng, Chu Ứng Xuyên dẫn Hứa Đường đi bắn pháo hoa, đây là chương trình cố định mỗi dịp Tết của họ.

Chu Ứng Xuyên tìm một chỗ vắng vẻ, rồi mở cốp xe, bê ra mấy thùng pháo hoa.

Hứa Đường ngồi trong xe, đang hút một hộp sữa, cậu uống hoài mà chẳng thấy cao lên là bao.

“Chu Ứng Xuyên, em không muốn uống nữa…”

“Cầm trước đi, lát nữa đưa anh.”

Hứa Đường cầm hộp sữa bằng một tay, hơi vướng víu, ngồi ở ghế phụ, loay hoay lần mò tìm chốt dây an toàn.

“Lần này anh mua pháo loại gì vậy…?”

Chu Ứng Xuyên đặt ống pháo hoa xuống một khoảng đất trống, nhận lấy chai sữa từ tay Hứa Đường, uống một ngụm rồi đi tìm thùng rác vứt đi, nếu không, mùi sữa còn sót lại trong xe chắc chắn sẽ khiến Hứa Đường khó chịu.

“Cậu mang bản kiểm điểm chưa? Đọc bản kiểm điểm trước đã.”

Hứa Đường giả vờ như không nghe thấy, tay vừa mò được chốt dây an toàn liền “tách” một tiếng mở ra, định thò chân xuống xe.

“Ngồi yên, không đọc thì không được xuống.”

Hứa Đường chán nản sờ mũi, trong lòng nghi ngờ không biết cái người tối hôm nọ còn dịu dàng nói mấy lời cảm động kia và cái người cứng rắn lạnh lùng trước mặt này… có thật là cùng một Chu Ứng Xuyên không?

“Bản kiểm điểm gì chứ… em đâu có mang theo…”

Hứa Đường thản nhiên giả ngây, mặt không đổi sắc, Chu Ứng Xuyên đi tới, giơ tay định kéo lại dây an toàn cho cậu, Hứa Đường đành đầu hàng.

“Được rồi được rồi… anh đúng là quá đáng thật… em đọc là được chứ gì!”

Cậu sốt ruột vì chỉ muốn nhanh được thả pháo hoa, lục lọi trong túi áo khoác một hồi lâu mới móc ra được một tờ giấy nhăn nhúm, lần theo hàng chữ nổi để đọc.

“Hôm nay, với thái độ vô cùng chân thành và đầy hối lỗi, em viết bản kiểm điểm này để tự phê bình sâu sắc hành vi sai trái của mình… Em không nên lén giấu bật lửa, đợi lúc anh đang bê pháo hoa thì tự ý lấy ra châm thử, suýt chút nữa đốt cháy cả thùng pháo. Em đã nhận thức sâu sắc lỗi lầm này, cam đoan sau này sẽ không dám tái phạm nữa, nhất định sẽ nghe lời anh khi bắn pháo…”

“Thế là hết rồi à? Những lời hứa đằng sau đâu?”

Hứa Đường lại lục túi áo: “Hình như em không mang… cái đó là trang thứ hai, tìm mãi không thấy… em đi gấp quá nên chỉ mang một tờ thôi, với lại… chuyện này là năm ngoái rồi, chắc tờ kia bị mất rồi…”

“Tìm tiếp.”

Thấy Chu Ứng Xuyên không chịu tha, Hứa Đường đành cắn răng tìm tiếp, nhưng không lục kỹ, nên từ túi rơi ra một vật gì đó, “cạch” một tiếng rơi xuống đất, Chu Ứng Xuyên vừa đóng cốp xe lại, quay đầu nhìn thì thấy, là một cái bật lửa.

“……Hứa Đường.”

“Anh… anh ơi, rớt cái bút chữ nổi của em phải không…?”

Lúc này thì lại biết gọi “anh” rồi, Chu Ứng Xuyên không biết trút giận vào đâu, chỉ đành xoa xoa sau đầu cậu:

“…Tết nhất thế này mà bắt anh mắng em… không nghe lời, nghịch lửa nguy hiểm lắm, về nhà viết phạt mười lần.”