- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Theo Ánh Mặt Trời
- Chương 84: Dì không thể bảo vệ em
Theo Ánh Mặt Trời
Chương 84: Dì không thể bảo vệ em
“…Chuyển nhà xong hết rồi hả anh?”
“Cũng gần xong rồi, quần áo của em nhiều quá, mà mấy bộ cũ anh thấy em cũng chẳng còn thích nữa, có muốn dọn bớt không?”
“Anh tự xem rồi làm đi, đừng vứt cái áo khoác dài tay của em là được, em thích cái đó lắm…”
“Ừ, anh nhớ rồi.”
Chu Ứng Xuyên vừa bế cậu ngồi xuống ghế bên bàn ăn, thấy cậu còn ngái ngủ nên cũng không bắt phải ngồi riêng.
“Muốn uống canh cá không?”
Hứa Đường lắc đầu, Chu Ứng Xuyên đã quen rồi, mỗi khi vừa ngủ dậy, Hứa Đường thường không muốn ăn gì. hỏi cậu muốn ăn gì, cậu cũng chỉ lắc đầu. Nhưng chỉ cần Hứa Đường chịu "mở miệng" nói không, Chu Ứng Xuyên mới xác định cậu thật sự không muốn.
“Há miệng nào, không nóng đâu.”
Anh múc một thìa canh cá đưa tới miệng cậu.
Hứa Đường uống, canh cá rất ngon, vài hớp vào là bụng đã thấy ấm, Chu Ứng Xuyên lại gắp cà tím xào thịt cho cậu, Hứa Đường cũng há miệng, nhưng nhai được hai miếng thì cúi đầu nhè ra.
Muốn cậu nuốt xuống thứ gì thì phải vượt qua vô số rào cản, nhưng để cậu nôn ra thì dễ như trở bàn tay.
“Chu Ứng Xuyên, nhà này hình như to ghê ha? Có mấy phòng vậy? Em không muốn ăn đâu… Anh dẫn em đi tham quan trước đi…”
“Ngoan nào, ăn xong rồi xem.”
“Không ăn đâu… Vậy anh ăn trước đi, em muốn ngủ thêm chút…”
Nếu là những gia đình bình thường, con đang ăn mà cứ đòi làm chuyện khác, chắc chắn phụ huynh sẽ phải sửa ngay cái thói quen xấu đó.
Nhưng với Chu Ứng Xuyên, từ nhỏ đến lớn anh chỉ nuôi một mình Hứa Đường, có lẽ vì vậy mà những tiêu chuẩn của anh đã bị cậu bé “phiền phức” này kéo xuống thấp từ lâu, anh không thấy đó là chuyện to tát gì, chỉ cần Hứa Đường chịu ăn, ăn muộn một chút cũng chẳng sao.
Anh cúi đầu ăn hai miếng cơm, rồi đứng dậy bế Hứa Đường đi dạo quanh nhà.
“Hồi nãy hình như em thấy ba phòng… Vậy chúng ta ở phòng nào?”
“Trước mắt chúng ta ở tầng một, sau này đợi khám mắt xong rồi, chúng ta sẽ chuyển lên tầng trên, lúc đó anh sẽ dành hẳn một phòng chỉ để đựng quần áo và giày của em.”
Hứa Đường vui lắm, cậu sờ thấy cánh cửa có lớp sơn bóng, rồi lại chạm vào rèm cửa trong phòng, mép rèm có họa tiết ren, bên trong còn có lớp voan mỏng rất đẹp.
“Chu Ứng Xuyên, anh nói sau này chúng ta sẽ có hẳn một căn phòng chỉ để đựng quần áo thật hả?”
Hứa Đường chưa bao giờ nghe đến việc một ngôi nhà lại có kiểu phòng như thế.
“Dĩ nhiên rồi, phòng là để dùng mà.”
Thấy Hứa Đường vui vẻ, vẻ mặt của Chu Ứng Xuyên cũng dịu dàng hẳn, như thể ánh nắng ấm áp đầu xuân, một nét dịu dàng chỉ khi đối diện với Hứa Đường mới có.
Nhưng đang cười nói vui vẻ, Hứa Đường bỗng cúi đầu xuống, vòng tay ôm chặt cổ Chu Ứng Xuyên, những sợi tóc mềm lướt qua vành tai anh, khiến da anh khẽ ngứa.
“Chu Ứng Xuyên, chuyện này là thật sao?”
“Chuyện gì cơ?”
“Không phải đang mơ đấy chứ…? Chu Ứng Xuyên, em chưa từng dám nghĩ, chưa từng nghĩ sẽ có một ngày chúng ta được sống tốt như thế này… Anh còn nhớ hồi nhỏ không? Mấy người đó ném đá vào tụi chúng ta, nói rằng cả đời chúng ta chỉ xứng đáng đi nhặt đồ người ta vứt…”
“…Em còn nhớ lúc đó em đánh nhau với bọn trẻ đó, bị đánh thê thảm lắm, nhưng lúc ấy em không thấy đau, máu chảy cũng không đau, bị đánh cũng không đau… Nhưng khi quay đầu lại, em thấy dì Chu…”
Chu Ứng Xuyên ôm lấy Hứa Đường, lặng lẽ lắng nghe cậu nói.
“Em thấy dì Chu, dì thấy đầu em chảy máu, dì khóc, dì ra dấu với em, dì nói xin lỗi… Nói lúc em đánh nhau dì không nghe thấy gì, dì không thể bảo vệ em…”
“Em đau lắm, Chu Ứng Xuyên, em vẫn nhớ, nhớ hết, anh biết không, đôi khi em cảm thấy tất cả giống như một giấc mơ… Một giấc mơ bắt đầu từ lúc mẹ em đưa em rời khỏi nhà họ Hứa, rồi sau đó là chúng ta rời khỏi Du Khê, có lúc em rất sợ nếu mình tỉnh dậy, sẽ không biết bản thân đang quay lại ngày tháng nào nữa…”
“Sẽ không đâu.”
Chu Ứng Xuyên cuối cùng cũng cất lời.
“Không đâu, đây không phải là mơ, Đường Đường.”
Chu Ứng Xuyên cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi Hứa Đường, đầu lưỡi lướt qua đôi môi mềm, trao nhau hơi thở và sự ấm áp đầy chân thật giữa ranh giới của môi và răng.
“Đường Đường, năm đó lúc đi tảo mộ, anh đã quỳ trước mộ mẹ, nói với mẹ rằng chúng ta sắp rời đi, anh sẽ dẫn em đi, đi ra ngoài, đi về phía trước, bước lên cao, sống một cuộc sống mà người khác phải ngước nhìn, anh sẽ làm tất cả những gì có thể để chữa mắt cho em… và… anh cầu xin mẹ tha thứ cho chúng ta.”
“Tha thứ… tha thứ vì chúng ta đã rời đi sao? Nhưng cho dù chúng ta không rời đi, bọ họ cũng sẽ dồn ép chúng ta đến cùng mà, dì Chu sẽ tha thứ cho chúng ta thôi, dì thương chúng ta nhất mà…”
Chu Ứng Xuyên không nói gì thêm, nụ hôn ban nãy khiến Hứa Đường hơi bối rối, cả người như nóng bừng lên, má đỏ rực, đầu óc cũng có chút thiếu oxy.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Theo Ánh Mặt Trời
- Chương 84: Dì không thể bảo vệ em