“Bây giờ anh đại diện cho trụ sở chính bên Mỹ ra ngoài gặp gỡ các lãnh đạo doanh nghiệp nước ngoài, còn có cả người của chính phủ nữa, không thể đeo mấy cái đồng hồ quá rẻ, người ta nhìn vào cái đồng hồ cũng sẽ đánh giá công ty mình có thực lực không, có khả năng mang lại bao nhiêu thành tích chính trị… Mấy cái đó cũng là một phần công việc rồi.”
Hứa Đường không hoàn toàn hiểu hết, nhưng có lẽ từ khoảnh khắc đó, tiêu chuẩn của cậu về cái gọi là "đắt" đã âm thầm được nâng lên một bậc.
“Vậy anh cho em đeo thử vài hôm đi…”
“Loại này em đeo thì nhìn kiểu gì được?”
Chu Ứng Xuyên nói vậy nhưng tay đã bắt đầu tháo đồng hồ rồi.
“Em chỉ muốn đeo thử một chút thôi… Em chưa từng đeo cái đồng hồ nào đắt như vậy cả…”
Cậu muốn chơi, Chu Ứng Xuyên sẽ không từ chối, với anh, đâu phải chỉ có mỗi chiếc đồng hồ này, anh tháo ra rồi đeo lên tay Hứa Đường, khiến cậu lại vui mừng ra mặt.
“Nhưng mà em đeo nó cứ bị tụt xuống dưới ấy…”
“Để hôm nào anh mang đi chỉnh lại cho vừa tay em.”
Hứa Đường gật đầu, ngáp một cái, có vẻ bắt đầu buồn ngủ rồi, Chu Ứng Xuyên tháo đồng hồ ra, đặt lên tủ đầu giường, rồi ôm cậu quay lại nằm xuống.
“Đường Đường, vài hôm nữa mình lại chuyển nhà nhé.”
“Lại dọn nhà nữa hả? Mình chuyển đi đâu vậy anh?”
“Một khu nhà vườn ở đường Tĩnh Nam, là căn biệt thự ba tầng, dạo gần đây anh cũng đã cho sắp xếp gần xong đồ đạc nội thất rồi. Ở đó, mỗi phòng ngủ đều có nhà vệ sinh riêng, buổi tối đi vệ sinh cũng sẽ tiện hơn… Lần trước em suýt va vào chân còn gì?”
“Hôm đó là vì anh đi công tác, mà em là con trai, đi vệ sinh cũng ngại gọi dì Miêu giúp… bình thường em không bị đυ.ng đâu…”
Chu Ứng Xuyên cúi xuống hôn lên trán cậu.
“Ngoan, sau này sẽ không bị vậy nữa.”
“Chu Ứng Xuyên, trong phòng ngủ có nhà vệ sinh thì như thế nào vậy? Có bị hôi lắm không? Em không muốn sống trong mùi nhà vệ sinh đâu…”
Chu Ứng Xuyên bật cười nhẹ: “Không đâu, không hôi chút nào, đến rồi em sẽ biết, khi đó anh cũng sẽ đón dì Miêu sang, buổi tối dì sẽ ngủ trên lầu, không cần đi đi về về nữa, dì lo cho em ba bữa ăn hàng ngày, anh đi công tác cũng yên tâm hơn.”
Nghe nói nhà vệ sinh trong phòng không hôi, Hứa Đường cũng thấy yên tâm. Bây giờ cậu đã quen với chuyện chuyển nhà, không còn phản ứng dữ dội như trước nữa.
Dù sao thì Chu Ứng Xuyên nói dọn đâu, cậu dọn đó.
“Vậy lần này mình có thể đón Đại Hoàng về không? Em hơi nhớ nó rồi.”
“Em muốn đón Đại Hoàng về thật à?”
Hứa Đường lúc này đã bắt đầu buồn ngủ, chớp mắt mấy cái, khóe mắt còn lấp lánh chút nước vì cơn buồn ngủ:
“Phải rồi… Không biết nó ở chỗ chú Vương thế nào rồi… Nhà mới mình có nuôi được nó không?”
Chu Ứng Xuyên suy nghĩ một chút, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi cậu:
“Được chứ, đợi qua Tết nhé, anh sẽ bảo người đi đón Đại Hoàng về.”
Mấy ngày Tết, bọn họ chuyển nhà, so với trước kia, lúc nào cũng chỉ có vài món đồ đơn giản đến mức như thể nói đi là đi, thì lần này hành lý của họ có thêm nhiều nhất chính là những thùng lớn nhỏ chứa đầy quần áo và giày dép của Hứa Đường.
Có vẻ như ở Thâm Châu, khả năng tiêu tiền của cậu cũng đã tăng lên rõ rệt.
Hứa Đường thì không để ý lắm, từ nhỏ đến lớn, mọi thứ của cậu đều do Chu Ứng Xuyên lo liệu, cậu vốn đã không có khái niệm rõ ràng về chuyện mình sở hữu những gì. Giờ đây, cậu lại càng phát triển xu hướng thích theo đuổi cái mới.
Những món đồ đang thịnh hành trong các bộ phim Hồng Kông, như áo khoác, quần jean, giày thể thao… cậu đều có đủ cả.
Về đến nhà mới, Hứa Đường ngồi dưới tầng, Chu Ứng Xuyên bật TV trong phòng khách cho cậu nghe rồi đi sắp xếp cùng thợ chuyển đồ.
Đến khi mọi thứ xong xuôi, Hứa Đường đã ngủ gục trên ghế sofa, dì Miêu mấy ngày nay xin nghỉ để chăm cháu, Chu Ứng Xuyên đắp chăn mỏng cho cậu, nhẹ nhàng chỉnh lại cánh tay đang bị ép khi ngủ nghiêng, rồi lấy danh thϊếp trong ví ra, gọi điện thoại bàn để đặt vài món ăn từ nhà hàng.
Chưa đầy bao lâu, chuông cửa vang lên, đánh thức Hứa Đường đang ngủ ngon lành trên sofa.
Ban ngày và ban đêm đối với cậu chỉ khác nhau một chút xíu trong cảm giác, Hứa Đường ngủ mơ màng, còn tưởng là sáng sớm, theo phản xạ vươn tay ra muốn được Chu Ứng Xuyên bế.
“Cảm ơn, cứ để lên bàn là được rồi, chúng tôi tự lo được.”
Người phục vụ đã được đào tạo bài bản đang giúp mở lớp màng bọc thực phẩm trên các đĩa đồ ăn để giữ ấm, nghe vậy liền bưng khay đồ lớn rời khỏi phòng.
Chu Ứng Xuyên cúi người bế Hứa Đường lên, Hứa Đường dụi trán vào vai anh vì buồn ngủ, theo đà còn vòng chân quấn lấy người Chu Ứng Xuyên.