Hứa Đường nghẹn lời, mấy năm gần đây tính tình cậu cũng lớn dần, có lúc ăn uống không cẩn thận, nôn đến mức vừa đau vừa khó chịu, nước mắt trộn với axit trào ngược cùng tuôn ra, lúc đó lại phát cáu, kéo cổ áo Chu Ứng Xuyên giật loạn lên, trách anh sao không ngăn mình lại sớm hơn.
Lúc hai người chuẩn bị rời khỏi trung tâm thương mại, Chu Ứng Xuyên bất ngờ dừng chân trước một quầy đồng hồ ở tầng một.
“Thưa anh, đây là mẫu đồng hồ điện tử mới nhất của thương hiệu chúng tôi trong năm nay, sử dụng công nghệ cao, bán rất chạy ở Nhật Bản, nó có thể lưu trữ hàng trăm số điện thoại, đi kèm máy tính và sổ ghi chú... Giờ chỉ còn đúng chiếc cuối cùng này thôi ạ.”
“Có đọc được giờ không?”
Chu Ứng Xuyên hỏi.
“Có chứ ạ, anh nhìn nhé, phía dưới màn hình có một nút bấm, chỉ cần nhấn vào là sẽ phát giọng nói báo thời gian.”
Nhân viên bán hàng đeo găng tay trắng cẩn thận thao tác, nhẹ nhàng nhấn nút dưới mặt đồng hồ, quả nhiên, một giọng nữ phát ra thông báo thời gian hiện tại.
“Chiếc này bao nhiêu tiền?”
“Thưa anh, hai nghìn tám trăm tệ.”
Chu Ứng Xuyên nắm tay Hứa Đường, người bán hàng từ sau quầy lấy ra một chiếc đồng hồ để Hứa Đường thử đeo.
“Có nặng không?”
“Không nặng đâu, Chu Ứng Xuyên, anh thấy em đeo cái này có đẹp không? Có ngầu không?”
Bây giờ cậu ấy rất hay khoe khoang vẻ ngoài.
“Rất ngầu.”
Người bán hàng nghe cuộc đối thoại của hai người là biết ngay đây không phải kiểu khách hàng thiếu tiền, lập tức nở nụ cười thân thiện rồi bắt đầu giới thiệu:
“Thưa anh, em trai anh đeo chiếc đồng hồ này thật sự rất hợp, mẫu này vừa mới ra mắt ở Tokyo hồi tháng Mười, hiện tại chỉ có Thâm Quyến và Thâm Châu là có bán thôi. Hơn nữa, chúng tôi cam kết bảo hành trọn đời…”
Tối hôm đó về nhà, Hứa Đường nằm suy nghĩ một lúc lâu về chiếc đồng hồ mới, vì cậu bị mù, nên các loại đồng hồ cơ hay đồng hồ thạch anh thông thường đối với cậu đều vô dụng.
Đây là chiếc đồng hồ đầu tiên của cậu, mặc dù có nhiều chức năng trong đó với cậu cũng chẳng khác gì vật trang trí, nhưng bên dưới mặt đồng hồ có hai nút bấm, nhấn vào sẽ phát ra âm thanh báo giờ. Sau khi tắm xong, Hứa Đường lên giường, vừa nằm vừa mò mẫm khám phá.
Chơi một lúc, không biết đã bấm nhầm chỗ nào, chương trình trong đồng hồ điện tử bị loạn lên, cậu liền lấy chân khều lưng Chu Ứng Xuyên.
Chu Ứng Xuyên đang ngồi trước bàn, xem bản quy hoạch thu hút vốn đầu tư nước ngoài của mấy huyện phía nam Tô Châu, anh không quay đầu lại, chỉ đưa tay về phía sau quàng một cái, liền ôm gọn Hứa Đường đang ngồi xếp bằng bên mép giường, mặc áo ba lỗ với quần đùi, vừa chơi vừa nghịch, kéo lên ngồi trong lòng mình.
“Chơi xong rồi à?”
“Chưa… hình như nó bị đơ rồi, anh xem thử đi… lúc nãy nó đọc sai giờ rồi, còn báo đến năm hai không hai bốn gì đó nữa…”
Chu Ứng Xuyên nhận lấy chiếc đồng hồ, Hứa Đường lại cười nói:
“Chu Ứng Xuyên, thầy em bảo là đến năm hai không… hai không mấy ấy, độ dài đường sắt của nước mình sẽ đứng đầu thế giới, anh nghĩ có thật không?”
“Có chứ, mấy năm gần đây Trung Quốc phát triển rất nhanh.”
“Thế còn chúng ta thì sao? Đến lúc đó, mình vẫn còn ở Thâm Châu không?”
Chu Ứng Xuyên trầm ngâm một lúc, không trả lời ngay, anh chỉnh lại đồng hồ rồi đưa lại cho Hứa Đường trong lòng.
“Chỉnh xong rồi, thử đi.”
“Nhanh vậy mà xong rồi à, anh giỏi thật đấy…!”
Chu Ứng Xuyên suy nghĩ một lúc, rồi hỏi cậu:
“Đường Đường, mấy năm nay em theo anh suốt, cứ dọn nhà liên tục thế, em có thấy sợ không?”
Hứa Đường đang mải mê nghịch chiếc đồng hồ điện tử trên tay, thử nhấn từng nút để xem nó sẽ phát ra âm thanh gì, cậu chơi một lúc, Chu Ứng Xuyên vẫn không nghe thấy câu trả lời nào.
“Đường Đường?”
“Hử? Anh nói gì cơ?”
Hứa Đường lúc này mới ngẩng đầu lên, cậu lại ấn thêm một nút, có lẽ vừa rồi lỡ tay bấm linh tinh, nên đồng hồ lại báo sai giờ, lần này nhảy về tận tháng Chín năm 2010 mấy.
“Ha ha… Chu Ứng Xuyên, anh nghe đi, nó lại báo sai nữa rồi, xem ra công nghệ cao của người Nhật cũng không thông minh lắm đâu ha, anh giúp em chỉnh lại lần nữa nhé… lần này em hứa sẽ không bấm lung tung nữa.”
Cậu cười khúc khích, kéo tay Chu Ứng Xuyên đặt lên cổ tay mình để chỉnh đồng hồ, Chu Ứng Xuyên hơi sững lại, cúi đầu nhìn Hứa Đường trong lòng mình đang nài nỉ anh chỉnh lại đồng hồ.
Ngay sau đó, anh cúi đầu bật cười dịu dàng.
“Không sao đâu, mua về là để em chơi mà, có làm hỏng cũng không sao.”
“Nhưng mà đắt lắm đó, chị bán hàng lúc nãy nói là hai ngàn tám trăm tệ một cái lận…”
“Cũng không phải là quá đắt.”
Chu Ứng Xuyên vừa ôm cậu vào lòng vừa chỉnh đồng hồ, nghiêng đầu để Hứa Đường sờ thử đồng hồ trên tay anh, rồi nói ra một con số.
“Cái gì?! … Chu Ứng Xuyên, anh nói đồng hồ của anh bao nhiêu cơ?! Khi nào mà đồng hồ của anh đắt đến thế chứ?!”