Chương 8: Ngủ sớm hơn một chút

Hứa Đường ôm lấy đống vàng mã, lại nhào lên lưng Chu Ứng Xuyên, có lẽ vì nơi này quá quen thuộc, cậu gần như có thể dựa vào bản năng để tìm được vị trí của Chu Ứng Xuyên, hoặc cũng có thể là… cậu dùng nhịp tim của Chu Ứng Xuyên để định vị.

“Chu Ứng Xuyên, nếu em gấp thêm một xấp nữa… thì tối nay anh có thể ngủ sớm hơn một tiếng không?”

Chu Ứng Xuyên gây ngẩn cả người, anh nhìn Hứa Đường nhưng Hứa Đường không nhìn thấy được ôm cổ anh, giọng nũng nịu như đang làm nũng.

“Chỉ một tiếng thôi… Anh ngủ thêm một chút, được không…”

Chu Ứng Xuyên không sao diễn tả nổi cảm giác trong lòng của anh lúc này, như có ai đó đưa tay vào lòng anh, nhẹ nhàng nâng lấy trái tim anh lên, thậm chí đến rất rất nhiều năm sau, anh vẫn còn nhớ rõ, ở nơi này, vào buổi chiều cuối năm ấy, Hứa Đường đã hỏi anh.

Nếu em gấp thêm một xấp vàng mã, anh có thể ngủ sớm hơn một chút không?

“Chu Ứng Xuyên, sao anh không nói gì hết vậy?”

Hứa Đường gọi đến hai lần mà không nhận được phản hồi từ Chu Ứng Xuyên, cái này rất hiếm khi xảy ra, Hứa Đường bắt đầu lo lắng, đưa tay sờ trán Chu Ứng Xuyên, kiểm tra xem có phải anh bị sốt không…

“Anh không sao…”

Chu Ứng Xuyên nắm lấy tay cậu, hôn nhẹ một cái, anh vòng tay ôm Hứa Đường từ lưng ra trước ngực, Hứa Đường chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy vòng tay của Chu Ứng Xuyên hôm nay ôm mình chặt hơn bình thường, mà cậu chỉ là muốn Chu Ứng Xuyên nghỉ ngơi nhiều hơn một chút thôi mà.

“Món này đang bán chạy, anh cho em thêm một ít đi… mấy hôm nữa là không còn ai mua nữa rồi…”

Dù rằng nói như vậy, cuối cùng Chu Ứng Xuyên vẫn chỉ đưa cho cậu một xấp giấy, những cái còn lại, Chu Ứng Xuyên bảo đợi cậu gấp xong đã rồi tính tiếp, Hứa Đường không thuyết phục nổi anh, đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý trước.

Cửa tiệm nhỏ hẹp chuyên bán đồ kim khí, hai người mỗi người một việc, tất bật suốt buổi, Chu Ứng Xuyên ở ngoài sân sửa xong chiếc máy dệt cuối cùng còn để lại từ trước Tết, rồi lại lôi ra mấy quyển sổ cái dày cộp, cặm cụi đối chiếu từng khoản một.

Thời buổi này, không ít xưởng nhỏ cứ thấy xu thế là ào ào lập lên, sổ sách thì loạn cào cào, hóa đơn chứng từ dán lung tung, tờ thì lệch, tờ thì thiếu, chi phí thì nơi này một khoản, chỗ khác một món, ngày tháng sửa tới sửa lui, thậm chí có cả vở bài tập của con nít cũng bị nhét vào phần chi tiêu, gặp người khác, mới lật đến trang thứ hai chắc đã hoa mắt chóng mặt, bỏ của chạy lấy người rồi.

Thế nhưng Chu Ứng Xuyên lại cực kỳ kiên nhẫn, anh trầm tĩnh rà soát từng mục, từng con số, rồi tỉ mỉ chép lại vào một cuốn sổ khác.

Tầm gần trưa, ngoài trời đã tạnh mưa, có người vỗ cửa gọi.

“Ứng Xuyên! Có ở trong đó không?”

Người đến là Vương Thành Bân, cũng vừa mở một xưởng dệt nho nhỏ ở trấn sau đợt phong trào vừa rồi.

Ông ước chừng ngoài không đến bốn mươi tuổi, đeo kính, người lùn và hơi mập.

“Chú Vương, cái máy của chú cháu sửa xong rồi, là do bộ xích cuốn bị lỏng một linh kiện, chú kêu người đến chở về là dùng được thôi, chắc sẽ không trục trặc nữa.”

“Ài, chuyện máy móc để sau đi, hôm nay chú đến có việc gấp đây, Ứng Xuyên à, cái sổ sách bên xưởng may của anh trai chú cháu xem xong chưa?”

Vương Thành Bân vốn làm kế toán trên thành phố, sau này vì muốn kiếm thêm, nhận làm sổ sách cho mấy nhà máy nhỏ. Năm ngoái, chú với vợ quyết định đón đầu trào lưu, cũng mở một xưởng dệt tại nhà, có thể nhận đơn từ thành phố, rồi nghỉ luôn việc kế toán.

Ai dè giữa năm nhận được một đơn hàng lớn, một nhà máy may quốc doanh mở chi nhánh ở khu này, ông anh họ cách nhau tám đời của chú tình cờ được bổ nhiệm làm giám đốc phân xưởng, nghe nói chú biết làm sổ sách, ông ta liền mời làm với mức thù lao kha khá, nhờ chú tính toán lại toàn bộ số liệu. Vốn ông cũng nghĩ đây là việc nhỏ, ai ngờ đến lúc tài liệu được chuyển tới, chỉ riêng đống hóa đơn linh tinh cũng chất đầy mấy thùng giấy lớn.

Nếu đổi lại lúc ông còn trẻ, mắt còn tinh, người còn dai, chắc cũng ráng làm. Nhưng giờ đây mắt mờ, lưng đau, xưởng dệt lại mới nhập về hai cái máy cũ, không tiến cũng không lui được, lại sợ từ chối làm sứt mẻ tình thân với anh họ, nghĩ tới nghĩ lui, chú đành chia việc này ra làm từng phần, thuê người làm giúp.

May mà mấy năm trước, mấy cái sổ ở xưởng nhỏ cũng là do Chu Ứng Xuyên phụ trách, Chu Ứng Xuyên làm rất kỹ lưỡng, suốt từng ấy năm chưa sai sót bao giờ, nên lần này Vương Thành Bân cũng hoàn toàn yên tâm.

“Chú Vương, cháu làm xong hết rồi ạ.”

“Nhanh vậy sao? Anh chú nói bên xưởng chính vận chuyển về đây nguyên vật liệu và thiết bị ít nhất hơn mười mấy đợt, cả đống đơn từ linh tinh như thế, cháu xử lý hết rồi à?”