Chương 79: Nói thì dễ, làm mới khó

Chu Ứng Xuyên trầm mặc hồi lâu, rồi hỏi:

“Vậy nghĩa là chỉ còn cách ra nước ngoài phẫu thuật?”

“...Ở giai đoạn hiện tại, đúng là trong nước vẫn đang trong quá trình tiếp cận và học hỏi kỹ thuật này. Xét về trình độ công nghệ và khả năng kiểm soát rủi ro, phía bên kia đúng là đã thành thạo hơn nước ta. Trước đây tôi từng thực tập tại một bệnh viện ở Boston, họ đã bắt đầu sử dụng giác mạc nhân tạo, phản ứng bài xích trong lâm sàng rất thấp... Nếu có điều kiện đưa cậu ấy sang đó làm phẫu thuật thì đúng là tốt nhất, nhưng mà... anh nhìn ra ngoài xem...”

Trưởng khoa ngẩng cằm ra hiệu.

Đây là một trong những bệnh viện khoa mắt nổi tiếng nhất Kinh Thành. Ngoài hành lang mỗi ngày đều có vô số bệnh nhân xếp hàng khám bệnh, có người vì bệnh tật mà dần dần đánh mất ánh sáng cuộc đời, chẳng khác nào lăng trì ý chí, có người vì tai nạn mà đột ngột rơi vào cảnh mù lòa, làm cha mẹ gào khóc đến mức kiệt sức, cũng có những gia đình tiều tụy kéo nhau từ phương xa tới, dắt theo vợ, chồng hay cha mẹ... gom góp không biết bao nhiêu tiền mới tới được đây.

Ra nước ngoài chữa trị... nói thì dễ, làm mới khó.

“Thôi thế này đi, các anh cứ ghi danh trước. Nếu sau này có nguồn giác mạc phù hợp, chúng tôi sẽ liên hệ, bệnh viện chúng tôi giờ cũng đang học theo Thâm Quyến, chuẩn bị xây dựng ngân hàng nhân tài chuyên ngành nhãn khoa…”

Trưởng khoa vừa lấy quyển sổ đăng ký ra thì như sực nhớ điều gì, quay sang hỏi:

“À mà, em trai anh có hộ khẩu Kinh Thành không?”

“Không ạ.”

Trưởng khoa cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ để họ điền thông tin vào sổ.

Quyển sổ dày cộp, lật lên phía trước, viền trang đã ố vàng từng lớp, từng dòng từng cái tên chen chúc dày đặc, phía sau là địa chỉ gia đình đến từ khắp mọi miền đất nước. Chỉ riêng cột thông tin liên lạc là để trống rất nhiều, mỗi trang chỉ có ba, bốn người điền vào, những gia đình khá giả thì để lại số máy bàn, máy nhắn tin, phần lớn còn lại đều dừng bút ngay tại đó, để lại cả mảng trắng lớn chưa điền gì.

Ánh sáng không thể định giá bằng tiền, nhưng con đường dẫn đến ánh sáng thì dường như có thể.

Một chiếc máy nhắn tin hiện tại giá hai ngàn tệ, một chiếc điện thoại bàn có thể gọi ra ngoài, phí lắp đặt ban đầu đã lên tới năm ngàn tệ.

Có lẽ vào khoảnh khắc cầm bút viết, những gì người ta ghi ra chỉ là một hy vọng, còn những điều không viết, mới chính là sự thật.

Mùa đông ở Kinh Thành rất lạnh, không khí khô khốc, Hứa Đường bị rút một ống máu, bác sĩ nói đây là công nghệ mới, dùng huyết thanh tự thân để điều chế thuốc nhỏ mắt, trong huyết thanh có protein và vitamin, giúp thúc đẩy tái sinh biểu mô giác mạc.

Chu Ứng Xuyên vẫn giữ chặt miếng bông cầm máu trên tay Hứa Đường, cho đến khi những vết máu li ti trên cánh tay cậu gần như biến mất hoàn toàn, mà đôi mày anh vẫn chưa giãn ra lấy một lần.

Nhưng rời khỏi bệnh viện, trở về khách sạn, Hứa Đường lại vô cùng vui vẻ, vui đến mức… gần như chảy cả máu cam.

Bởi vì Chu Ứng Xuyên nói với cậu rằng, nhỏ loại thuốc nhỏ mắt được điều chế từ chính huyết thanh của cậu, có thể điều trị được vết loét trong mắt, chờ vết loét được chữa lành, ổn định, thì cậu sẽ có điều kiện để tiến hành phẫu thuật.

Hứa Đường sung sướиɠ đến nỗi cả đêm không ngủ được vì quá kích động.

Đêm trước ngày rời khỏi Kinh Thành, thành phố đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông, Hứa Đường vui mừng khôn xiết, ngồi xổm dưới tán cây ven đường đắp một người tuyết nhỏ, bảo là muốn lưu lại kỷ niệm. Nói xong, cậu còn cởi khăn quàng cổ của mình ra, khẽ khàng quấn quanh cổ người tuyết như thật.

Chu Ứng Xuyên đã mua một chiếc máy ảnh, chụp cho cậu một tấm hình, Hứa Đường lại nói muốn chụp chung với anh, thế là Chu Ứng Xuyên nhờ nhân viên giữ cửa khách sạn giúp họ chụp một tấm ảnh hai người bên cạnh người tuyết.

Chụp xong, Chu Ứng Xuyên cất máy ảnh đi, tháo khăn quàng cổ của mình ra quấn cho Hứa Đường. Một tay anh xách khăn đã dính tuyết cùng hành lý đơn giản của hai người, tay kia nắm lấy tay Hứa Đường, cùng nhau lên đường trở lại Thâm Châu từ sân bay Đông Vận.

Trở về Thâm Châu, cuộc sống lại dần quay về quỹ đạo, Chu Ứng Xuyên giờ còn bận rộn hơn cả khi làm ở công ty thời trang trước kia, anh đổi xe, gấu áo tung bay trong gió, mang theo mùi hương đặc trưng của dòng sông Lan Giang.

Anh hoặc đang nghe điện thoại từ các công ty vốn nước ngoài, hoặc đang dùng toàn những thuật ngữ tiếng Anh chuyên ngành khó hiểu… Anh không còn thời gian để đưa đón Hứa Đường đi học mỗi ngày như trước, việc đó giờ được giao cho tài xế hiện tại của anh, Tôn Minh.

Đồng thời, bọn họ cũng thuê một cô giúp việc, cô chịu trách nhiệm dọn dẹp nhà cửa và nấu ba bữa mỗi ngày, bao gồm cả phần cơm trưa Hứa Đường mang tới trường.