Dương Tư Viễn nghe tin xong, trong lòng không khỏi tiếc nuối vì Chu ca sắp rời đi. Nhưng ba cậu nói thẳng, nếu không phải Chu Ứng Xuyên từng đồng ý ở lại giúp trả xong khoản vay mua xưởng, thì có lẽ anh đã rời đi từ lâu rồi.
Thật ra Dương Tư Viễn không hiểu lắm, rõ ràng công ty may mặc hiện tại họ đang làm ăn rất ổn, dưới trướng còn có cả xưởng sản xuất, mỗi năm kiếm cũng không ít, Chu ca lại có cổ phần, phần phân chia lợi nhuận ấy đủ để một người xuất thân tỉnh lẻ như anh có thể vững chân ở Thâm Châu rồi.
Vương Triệu Hưng chỉ hỏi cậu một câu.
“Con tưởng Chu Ứng Xuyên chỉ muốn đứng vững ở Thâm Châu thôi à? Nếu vậy thì con nói xem, vì sao nó lại liều mạng thi vào cái lớp quản lý tài chính cao cấp của Đại học Hoa Đông?”
Thấy Dương Tư Viễn lộ vẻ khó hiểu, Vương Triệu Hưng vỗ vai cười bảo.
“Con còn non lắm, non hơn Chu Ứng Xuyên không chỉ một hai phần đâu, thứ cần học còn rất nhiều.”
Vương Triệu Hưng hỏi tiếp.
“Con thử nghĩ xem, trên đời này, thứ gì là khó giành được nhất?”
Dương Tư Viễn nghĩ một lúc, rồi đáp:
“Là tiền?”
Thật ra câu trả lời này cũng không sai. Bây giờ đâu đâu cũng rộ lên phong trào kinh tế thị trường, thuyết tiền là vua đang rất được ưa chuộng.
Nhưng Vương Triệu Hưng lại mắng Dương Tư Viễn là đồ ngốc:
“Cái khó giành nhất trên đời này không phải là tiền, mà là tài nguyên, là mối quan hệ, là tầng lớp xã hội mà một người có thể tiếp cận và là những cơ hội nảy sinh trong cái tầng lớp ấy!”
“Đó là thứ mà cả đời một người còn khó mà thay đổi được, thậm chí là nhiều đời người cũng chưa chắc thay đổi nổi. Rất nhiều người cả đời cố gắng, cao nhất cũng chỉ là lăn lộn được một chỗ trong tầng lớp cũ, phân thành loại khá, trung bình hay kém. Đến khi ngộ ra thì cơ hội để vượt tầng sớm đã vụt mất, muốn đuổi theo cũng khó như bắt bóng, gian nan như leo trời.”
Dương Tư Viễn lại hỏi:
“Thế cái tầng lớp mà anh Chu bước vào ấy, chẳng phải cũng chỉ là chơi với tiền thôi sao?”
Vương Triệu Hưng cười khẩy:
“Chơi với tiền à? Cho con mười cái đầu nữa cũng chưa chắc hiểu được họ đang chơi thế nào!”
Chu Ứng Xuyên rời đi, Vương Triệu Hưng không hề ngăn cản, ngược lại còn cùng vợ và Dương Tư Viễn tổ chức một bữa tiệc chia tay linh đình cho anh ở khách sạn lớn.
Trong bữa tiệc, ông uống hơi nhiều, xúc động nói năm đó Chu Ứng Xuyên từng liều mạng giúp ông giành lại lô hàng kia, từ đó ông đã xem anh như em trai ruột, Vương Triệu Hưng dặn anh nhớ mang theo Hứa Đường, sau này rảnh thì thường xuyên về nhà chơi.
Chu Ứng Xuyên cũng gật đầu đồng ý.
Cuối năm, như thường lệ, Chu Ứng Xuyên đưa Hứa Đường đến bệnh viện tái khám mắt, hai người họ mỗi tháng đều đến một lần, Hứa Đường ngồi trước máy, để mặc thiết bị chiếu tới chiếu lui.
Đống kết quả kiểm tra và phim chụp giờ có thể xếp thành cả tập dày, Hứa Đường không biết bác sĩ đã nói gì với Chu Ứng Xuyên, nhưng chỉ vài ngày sau, Chu Ứng Xuyên đã xin nghỉ phép với Mike, rồi đưa Hứa Đường lên máy bay, bay thẳng đến Kinh Thành.
Đó là lần đầu tiên Hứa Đường đặt chân đến miền Bắc, cũng là lần đầu tiên cậu đến Kinh Thành, đó là thành phố mà trước đây cậu chỉ từng nghe qua trên sóng radio. Đồng thời, đó cũng là lần đầu tiên cậu đi máy bay, rất nhiều lần đầu tiên trong đời cậu đã xảy ra tại Thâm Châu.
Trên máy bay không có nhiều hành khách, cảm giác mất trọng lực khi máy bay tăng tốc khiến tai và mắt Hứa Đường hơi khó chịu. Sau khi chuyến bay ổn định, Chu Ứng Xuyên nhẹ nhàng đỡ lấy đầu cậu, dùng tay xoa bóp huyệt thái dương cho cậu.
Hứa Đường thầm nghĩ, người ngồi bên cạnh cậu khi ấy, Chu Ứng Xuyên cũng chỉ mới hai mươi tuổi. Có lẽ anh mang theo chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong nước mà đưa cậu lên chuyến bay này.
Chỉ tiếc là, đáp án mà bệnh viện Kinh Thành đưa ra, đã dập tắt hoàn toàn tia hy vọng mong manh đó.
“Dựa vào tình hình hiện tại mà nói, nếu em trai anh muốn phục hồi thị lực thì chỉ có cách duy nhất là ghép giác mạc, không còn biện pháp nào khác... Nhưng giác mạc hiện giờ rất khan hiếm, cả nước có đến hàng triệu người mù, mà mỗi năm số ca được ghép giác mạc đếm trên đầu ngón tay, chỉ riêng việc chờ đến lượt cũng phải ít nhất năm năm trở lên…”
“Chưa nói đến việc không có giác mạc, mà nếu thật sự muốn làm phẫu thuật, thì trong nước hiện tại cũng không đủ điều kiện thực hiện. Anh nhìn đây, giác mạc mắt trái của em trai anh đã xuất hiện sẹo và hiện tượng tan rã, đây là biến chứng do mù lâu ngày gây ra... Ngay cả khi tìm được giác mạc phù hợp để cấy ghép, với tình trạng hiện tại của cậu ấy, dựa vào trình độ y học trong nước bây giờ, đây sẽ là một ca phẫu thuật lớn có mức rủi ro cực kỳ cao. Nếu trong quá trình mổ xảy ra bất cứ sai sót nào, nhiễm trùng, bài xích thì rất có thể sẽ phải cắt bỏ toàn bộ nhãn cầu, tôi khuyên các anh tốt nhất là đừng làm.”