...
Sáng hôm sau đi học, cô chủ nhiệm biết chuyện Hứa Đường đánh nhau với bạn cùng tầng, liền đến hỏi han, nhưng cậu chỉ nói không sao cả.
Hai cô gái ngồi trước Hứa Đường là nhân viên điều phối trên đường sắt, khoảng hai mươi hai hai mươi ba tuổi, tính cách hoạt bát, Hứa Đường thường mang theo đồ ăn vặt mà Chu Ứng Xuyên mua, đến lớp rồi chia với hai chị cùng ăn lúc giải lao.
Hai người họ lúc thì tám chuyện bạn trai, lúc lại bàn về phim truyền hình, khi khác lại kể mấy tin đồn thú vị trong giới giải trí Hồng Kông.
Hứa Đường ngồi nghe cũng cười không dứt, có lúc nếu trưa hai chị không về nhà, sẽ rủ cậu cùng ăn cơm ở căn tin trường.
Còn nếu họ có việc, Hứa Đường sẽ tự ngồi trong lớp ăn trưa một mình.
Ngược lại là chuyện của Từ Tường.
Sau lần đánh nhau đó, cậu ta còn tranh thủ giờ ra chơi đặc biệt đến tìm Hứa Đường, Hứa Đường tưởng rằng cậu ta lại muốn gây sự, không ngờ Từ Tường lại mở miệng hỏi:
“Cậu có biết vì lần trước chúng ta đánh nhau mà anh cậu bắt thầy Lý phải phạt tôi không? Bây giờ quyết định kỷ luật đã dán dưới bảng thông báo rồi, sau này không chừng còn ảnh hưởng đến việc tôi được phân công công việc nữa...!”
Hứa Đường nghe vậy, chỉ đáp gọn lỏn:
“Thì sao? Rõ ràng là cậu bắt nạt bạn học, bị kỷ luật là đúng rồi, trường xử lý vậy là phải.”
Từ Tường bực tức nói:
“Hứa Đường, cậu còn là đàn ông con trai không đấy? Đánh nhau là chuyện giữa hai chúng ta, vậy mà cậu còn mách phụ huynh đến can thiệp?”
Hứa Đường bình thản đáp:
“Tôi mách đấy, thì sao? Tôi không muốn nói chuyện với cậu nữa đâu. Cậu mà còn nói thêm câu nào, tôi sẽ gọi anh tôi đến đánh cậu tiếp đấy!”
Từ Tường không đạt được điều mình muốn, tức đến mức mặt đỏ bừng.
Cậu ta thật sự không thể hiểu nổi, sao Hứa Đường nhìn bề ngoài thì ngoan ngoãn như mèo con, mà mở miệng ra lại sắc bén đến mức khiến người ta nghẹn họng.
Cậu ta tức muốn đánh người, nhưng lại không đánh được, cuối cùng chỉ biết siết chặt nắm tay, hậm hực bỏ đi.
Sau đó, Từ Tường vẫn thỉnh thoảng tìm đến Hứa Đường.
Ví dụ như một lần, cậu ta rút ra một thanh socola Đại Bản Đỏ bán ở mấy sạp báo, loại một tệ một thanh, mỏng và to bằng lòng bàn tay.
Nhiều nam sinh mua về còn tiếc không dám ăn, phải bẻ thành từng miếng nhỏ để dỗ bạn gái.
Từ Tường hỏi Hứa Đường đã từng ăn socola chưa.
Không ngờ Hứa Đường liền lấy ra từ ngăn bàn một hộp socola gói cực kỳ đẹp mắt. Bên trong từng viên đều được bọc trong giấy vàng óng, xoắn lại thành hình đầu nhọn xinh xắn.
Từ Tường im re không nói gì, mà Hứa Đường cũng chẳng buồn để ý đến cậu ta.
Về sau không biết Từ Tường lại bị thằng bạn nào xúi giục, lại tiếp tục tranh thủ giờ ra chơi lên lớp quấy rối, chọc đông chọc tây.
Ví dụ như khi Hứa Đường đang mải suy nghĩ bài thầy vừa giảng, Từ Tường từ phía sau lén lấy đi cây bút viết chữ nổi của cậu.
Đợi đến lúc Hứa Đường sờ soạng mãi mà không thấy, bắt đầu cuống lên, cậu ta lại cười hô hố biến hình ra đưa lại cho cậu.
Từ Tường tự cho rằng mình rất đẹp trai, rất ngầu, nhưng không ngờ Hứa Đường hoàn toàn không có hứng thú với cái kiểu lòng vòng đó.
Từ nhỏ đến lớn, Hứa Đường luôn được Chu Ứng Xuyên nâng niu như bảo bối trong tay. Quần áo có người mặc giúp, cơm thì gần như có người nhai sẵn đút tận miệng. Cái kiểu quan tâm trêu chọc trẻ con như Từ Tường thể hiện, cậu không hề thấy dễ chịu, ngược lại chỉ thấy phiền, cực kỳ phiền.
Thế là cậu xuống phòng giáo viên mách luôn.
Không rõ cô giáo kiêm dì nhỏ của Từ Tường đã cảnh cáo cậu ta thế nào, nhưng sau chuyện đó, Từ Tường ít bén mảng đến lớp của Hứa Đường hẳn đi.
Tháng Mười Một, chỉ số Thượng Hải sụt từ 1.500 điểm xuống còn 300 điểm, không ít nhà đầu tư hoảng loạn đến mức đòi nhảy lầu, có người thậm chí treo cổ tự tử tại nhà, chuyện ấy lên cả trang nhất của nhiều tờ báo lớn, còn về phía Chu Ứng Xuyên, anh chính thức nộp đơn xin từ chức tại công ty của Vương Triệu Hưng.
Anh đã hoàn thành lời hứa, lợi nhuận mà anh kiếm về cho công ty đủ để trả sạch khoản vay năm xưa dùng để mua lại xưởng nhỏ đã phá sản ấy.
Hồi đó, chiều gió đã quá rõ ràng, Thâm Châu chuyển mình từ vị trí hậu phương thành tiền tuyến trong công cuộc mở cửa, tiên phong tiếp nhận vốn đầu tư tài chính nước ngoài.
Chẳng bao lâu, Chu Ứng Xuyên vào làm tại văn phòng đại diện Thâm Châu của một ngân hàng Mỹ có tên tuổi lừng lẫy trên thế giới, anh giữ chức quản lý cấp cao, phó tổng giám đốc công ty là một người Mỹ, nhìn qua thì khá thân thiết với Chu Ứng Xuyên.
Ngày Chu Ứng Xuyên chuyển đến văn phòng mới, người đó hớn hở khoác vai anh:
“Chu! Chúa ơi, cuối cùng tôi cũng bắt được cậu rồi! Nhìn ra ngoài cửa sổ là sông Lam Giang đấy, tôi biết người Trung Quốc các cậu tin gần nước thì phát tài, nên văn phòng này là tôi cố tình chọn cho cậu... Nhân viên của cậu sẽ ngồi ở văn phòng lớn đối diện, hoàn toàn do cậu sắp xếp. Chúa biết tôi đã suy nghĩ bao lâu về cái dự án đầu tư lần trước cậu nhắc đến…”