Chương 7: Đau một chút thì cũng không sao

Sau đó, khi máy móc nhà ai hỏng, người ta cũng tìm đến anh, Chu Ứng Xuyên tỉ mỉ, máy cán có đến trăm chi tiết, anh đều nhớ rõ kích cỡ từng cái, Chu Ứng Xuyên còn nhờ chị thu mua bên hợp tác xã mua giúp sách, nghe nói làm kế toán trên thành phố vừa kiếm được nhiều tiền lại có thể làm thêm, không cần làm việc đúng giờ, tiện thể có thời gian chăm sóc Hứa Đường.

Cứ vậy, giữa lúc sửa máy cho người khác, Chu Ứng Xuyên lại tự mày mò từng cuốn sách khó hiểu, tự học kiến thức cấp ba, học kế toán, chỉ với nền tảng chưa hết cấp hai.

Thời gian đó, mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, Hứa Đường đều thấy giường trống không, tiếng lật sách, tiếng bút viết sột soạt vang lên suốt đêm, trở thành khúc ru ru ngủ thân thuộc nhất của cậu, cùng với tiếng máy móc vang vọng đưa cậu vào giấc mơ.

Mặc dù có nhiều chuyện Chu Ứng Xuyên chưa từng nói tới, nhưng cho dù Chu Ứng Xuyên không nói, trong lòng Hứa Đường cũng biết, hai năm đó, cuộc sống của bọn họ thực sự rất khó khăn khổ sở.

Tiếng chìa khóa xoay mở cửa cuốn kéo lên loạt soạt, kéo Hứa Đường khỏi dòng ký ức như con bướm vừa rũ cánh quay về.

“Nghe Hàn Minh nói trường học thật sự sắp giải thể à?”

Chu Ứng Xuyên hỏi.

“Tám chín mười phần gì đó… Người trong thị trấn đều ra ngoài đi làm hết cả, chẳng còn học sinh, không có tiền trả lương, thầy cô cũng nghỉ hết rồi… Chu Ứng Xuyên, em thấy anh cho em đi học còn lãng phí tiền hơn cả châm cứu nữa…”

“Nói bậy, không đi học thì làm sao được.”

Chu Ứng Xuyên giáo huấn cậu, Hứa Đường bĩu môi, học gì chứ, cậu chỉ là một đứa trẻ mù, dù có thành trạng nguyên thì thế nào, dù sao cũng không được thi đại học.

“Nhưng em cũng có đọc được đâu, cùng lắm chỉ là nghe thôi…”

“Nghe cũng phải đi, trường học có bạn bè, còn có người trò chuyện với em.”

“Nhưng trường không cho nói chuyện linh tinh, làm ồn là bị phạt đứng đấy…”

Chu Ứng Xuyên tặc một tiếng, Hứa Đường không lý sự nữa, đầu hàng.

“Được rồi, được rồi, em hiểu mà, anh sợ em thành đứa ngốc không biết nói chuyện, muốn em đi học để kết bạn đúng không? Em biết mà.”

Cậu biết Chu Ứng Xuyên thương mình.

Thấy Chu Ứng Xuyên sắp xếp xong hàng hóa, Hứa Đường lại nói.

“Chu Ứng Xuyên, hay là sau này em ở nhà trông cửa hàng nhé? Như vậy ban ngày anh sẽ đỡ vất vả hơn… Anh có thể tập trung học tập, chứ bây giờ anh vừa phải trông cửa hàng, vừa phải sửa máy cho người ta, tối còn học bài, ngày nào cũng ngủ muộn, dậy lại sớm… em không muốn thấy anh mệt như thế…”

Cậu nhẹ nhàng ôm lấy cổ Chu Ứng Xuyên, dụi đầu vào vai anh.

Chu Ứng Xuyên khựng lại một chút, Hứa Đường ôm chặt hơn, mái tóc mềm mịn khẽ rơi xuống cổ áo Chu Ứng Xuyên.

“Hàn Minh nói ngủ không đủ sẽ chết sớm, em không muốn anh chết sớm, một chút cũng không muốn.”

“…”

Thái dương của Chu Ứng Xuyên giật giật, chưa kịp nói gì thì sau lưng Hứa Đường đã phụng phịu tiếp lời.

“Nếu anh chết sớm thì em sẽ chết theo, hai đứa mình nằm chung một quan tài, em cũng chết sớm với anh luôn.”

Chu Ứng Xuyên nhắm mắt lại, mở ra lần nữa, mông Hứa Đường đã bị vỗ đau một cái.

“Chu Ứng Xuyên, anh làm gì thế…!”

“Giữa những ngày Tết nhất mà còn dám nhắc cái chữ đó, anh đánh thật đấy.”

Chu Ứng Xuyên rất hiếm khi tỏ ra dữ dằn với cậu, Hứa Đường bĩu môi.

“Không nói thì không nói… sao phải dữ vậy chứ… phiền muốn…”

Cậu nhận ra Chu Ứng Xuyên sắp rảnh tay bên kia, Hứa Đường cũng chẳng ngốc gì, chữ “chết” còn chưa kịp thốt ra, đã nhanh chóng nhảy xuống khỏi người anh.

“Anh thật đáng ghét, em không cần anh ôm nữa.”

Cho dù bình thường Chu Ứng Xuyên không có nổi nóng gì, nhưng nếu một khi Chu Ứng Xuyên thực sự nổi giận, Hứa Đường vẫn có chút sợ.

“Mấy thỏi vàng mã em gấp lần trước bán hết chưa?”

“Gần hết rồi, chỉ còn chỗ này thôi.”

Ở Dụ Khê, người ta có tục đốt vàng mã cho người đã khuất trước Tết, nên mấy ngày này giấy tiền vàng mã bán rất chạy.

Chu Ứng Xuyên cúi xuống, lôi từ chiếc thùng giấy bên cạnh ra một túi còn dang dở.

“Vậy thì sắp hết rồi đấy, anh đừng quên bày ra ngoài đấy, hôm nay em có thể gấp thêm một túi nữa!”

Cậu nói chuyện với vẻ mặt đầy tự hào, như thể đang khoe một chiến công nhỏ, Chu Ứng Xuyên xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, nhưng cũng chỉ đưa cho Hứa Đường một xấp vàng mã cao chưa đến một đốt ngón tay.

“Ít quá, cho em thêm một xấp nữa đi, em tìm ra cách làm nhanh hơn rồi!”

“Bấy nhiêu là đủ rồi, gấp thêm nữa không đau tay à?”

Chu Ứng Xuyên không muốn Hứa Đường phải vất vả, anh chưa bao giờ có ý định để Hứa Đường kiếm tiền, chỉ mong Hứa Đường khỏe mạnh, ăn no, đi học đàng hoàng, có bạn bè, như vậy là đủ.

Dĩ nhiên, anh cũng sợ Hứa Đường gấp nhiều quá bị đau tay, rồi tối đến lại phải dỗ dành, mà dạo này anh bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.

“Ừm… nếu chỉ đau một chút thì cũng không sao…”