Chương 50: Anh bắt nạt em

“Chu Ứng Xuyên, anh bắt nạt em, em đã đợi anh cả đêm rồi, còn không hề giận anh, như vậy là đã rất rộng lượng rồi, em sai chỗ nào chứ, em không đứng đâu…”

Hứa Đường hoàn toàn không ý thức được rằng, hành động vừa rồi nếu thật sự ngã từ cửa sổ tầng hai xuống sẽ nguy hiểm đến mức nào. Nhẹ thì gãy xương, nặng thì… hậu quả thật không dám tưởng tượng, Chu Ứng Xuyên nhìn khuôn mặt uất ức của Hứa Đường đang khóc lóc kể tội, hai bên thái dương bỗng đau nhói.

Đây là lần đầu tiên anh tự hỏi bản thân, có phải bấy lâu nay anh đã che chở Hứa Đường quá mức, đến nỗi trong thế giới của cậu, cậu chẳng hề có khái niệm rõ ràng nào về hậu quả nghiêm trọng của những hành động nguy hiểm?

Chu Ứng Xuyên lại ho lên từng cơn.

“Đứng yên, hay là em muốn anh phải nghiêm khắc với em hả?”

Anh trầm giọng xuống, Hứa Đường liền thấy sợ, tuy rằng phần lớn thời gian, Chu Ứng Xuyên đều rất hiền lành, nhưng cũng phải công nhận, khi Chu Ứng Xuyên thật sự nghiêm khắc thì vẫn rất đáng sợ…

Chu Ứng Xuyên đi vào nhà tắm, dặn Hứa Đường.

“Đứng yên đấy, tự kiểm điểm lại đi, lát nữa anh sẽ nói cho em biết em sai ở đâu.”

Rốt cuộc là cậu sai ở chỗ nào?

Hứa Đường đứng nép bên góc tường, thật sự rất tủi thân, cậu không hiểu được Chu Ứng Xuyên tại sao lại phạt cậu đứng, dì Chu trước đó đề không nỡ phạt cậu, có phải do dì Chu không còn nữa, không ai quản được Chu Ứng Xuyên, nên anh liền dễ dàng bắt nạt anh như vậy?

Hơn nữa cậu biết, lấy vợ thì phải đối tốt với vợ cả đời chứ, cậu không phải vợ của Chu Ứng Xuyên sao, vì sao Chu Ứng Xuyên vừa trở về thì liền nghiêm khắc đến như vậy?

Hứa Đường mới đứng được vài phút mà chân đã mỏi nhừ. Từ nhỏ, cậu đã được Chu Ứng Xuyên nâng niu trong lòng bàn tay, vốn không phải kiểu người chịu được đau hay mệt, Hứa Đường mỏi quá, bèn ngồi thụp xuống. Chẳng bao lâu sau, cậu nghe thấy tiếng nước trong nhà tắm, dường như Chu Ứng Xuyên đang tắm rửa, nước xối ào ào lên người.

Tại sao anh đến đón cậu muộn như vậy, vừa gặp nhau chưa kịp ôm một cái, lại vào tắm trước? Rõ ràng cậu đâu có ngại anh bẩn đâu mà…

Càng nghĩ, Hứa Đường càng tủi thân, cậu cũng không quen thuộc với nơi này, nước mắt đã rưng rưng nơi khóe mắt, đến khi Chu Ứng Xuyên bước ra khỏi nhà tắm, điều đầu tiên anh nhìn thấy là Hứa Đường đang ngồi bệt dưới đất, quay mặt vào tường.

Đêm nay đầy rẫy những bất ngờ, tuy có những khoảnh khắc tim thắt lại vì lo sợ, nhưng ngay khoảnh khắc anh thấy Hứa Đường vui mừng nhào vào lòng mình, bao nhiêu vất vả, mệt mỏi, đớn đau… dường như tan biến sạch sẽ.

Đám người kia chỉ biết liều mạng mà không có đầu óc, khiến thần kinh căng như dây đàn suốt cả đêm của Chu Ứng Xuyên cuối cùng cũng dần được thả lỏng.

“Hồi nãy anh đã dặn em làm gì?”

Hứa Đường đang ngồi thụp dưới đất, nghe thấy tiếng bước chân của Chu Ứng Xuyên tiến lại gần, cậu vội lau nước mắt, ngẩng cổ nói.

“Anh bảo em đứng… Nhưng em cũng đã nói với anh rồi là em không muốn đứng, em nói rõ rồi mà…”

Trong suy nghĩ của cậu, chỉ cần bản thân đã nói rồi, thì coi như là xong việc.

Hứa Đường bây giờ không còn là đứa trẻ vừa bị mù như xưa, bảo ngồi là ngồi, bảo đứng là đứng nữa, cậu đã có chính kiến riêng, mà xem ra, Chu Ứng Xuyên cũng chưa từng thực sự ép buộc cậu điều gì.

Chu Ứng Xuyên lục tìm hành lý đặt bên cạnh, lấy ra một chiếc khăn tắm để lau mái tóc còn ẩm.

Có lẽ vì anh vẫn chưa đáp lời, hoặc có thể ngay chính Hứa Đường cũng cảm thấy lý do của mình chẳng vững chãi chút nào, nên cậu lại phụng phịu bổ sung thêm.

“Hơn nữa tay em vẫn còn chạm vào tường mà…”

Chu Ứng Xuyên khựng lại một chút, quay đầu nhìn, quả nhiên thấy một tay của Hứa Đường vẫn đang áp nhẹ lên bức tường, hiểu được ý cậu, anh đành đặt khăn xuống, bước đến bế Hứa Đường lên.

Thôi vậy, không đứng thì thôi, không có đi loạn cũng tính là ngoan rồi, hơn nữa căn phòng còn chưa dọn dẹp gì, anh để Hứa Đường cũng vì không muốn Hứa Đường đi lung tung va vào đồ đạc rồi bị thương.

“Anh đừng có bế em…”

Hứa Đường giơ tay đẩy nhẹ ngực anh.

“Em đang giận thật đấy… Em giận lắm…”

Sự phản kháng của cậu chỉ là làm nũng, không chút sức lực nào, Chu Ứng Xuyên vẫn nhẹ nhàng bế cậu lên.

Hứa Đường phản kháng quơ loạn xạ, Chu Ứng Xuyên vẫn bế cậu lên.

“Anh đúng là quá đáng… Em rõ ràng nhớ anh đến mức phát khóc rồi…”

“Ngoan một chút, chờ ngày mai anh dọn dẹp xong rồi, sau đó lại dẫn em cho quen thuộc trong nhà...”

Cậu ôm lấy cổ Chu Ứng Xuyên, anh từ tốn cởi từng lớp áo ngoài của Hứa Đường, đến khi chỉ còn lại chiếc áo ba lỗ mỏng, rồi để cậu nằm xuống giường, tựa vào ngực mình. Lúc này, Chu Ứng Xuyên mệt mỏi rã rời cả thân thể lẫn tinh thần, cuối cùng mới thấy như được đặt chân trở lại mặt đất.

“Nói anh nghe xem, em đã tự kiểm điểm được gì rồi?”

...

Tác giả có lời muốn nói:

Hứa Tiểu Đường nhà chúng ta không giỏi nhận biết nguy hiểm.

Là do ba Châu nuông chiều quá đấy. (nhún vai)