Bận chút chuyện, đến muộn một chút chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
Hứa Đường đã mặc xong áo, Mạc Tiểu Tường thì đi vòng quanh hành lang tìm tờ kịch bản, nhưng tìm mãi vẫn không thấy, Mạc Tiểu Tường quay lại nói với Hứa Đường.
“Thế tôi đi ngủ trước nhé.”
Nửa đêm, Mạc Tiểu Tường bị đánh thức bởi một vài tiếng động lạ, Mạc Tiểu Tường dụi mắt, đầu tóc rối bù như ổ quạ, lần tay bật công tắc đèn ở đầu giường, cúi người nhìn xuống dưới, Mạc Tiểu Tường thấy…
Hứa Đường đang khóc.
Hứa Đường trông rất đau lòng, co người lại nằm trên giường, vùi mặt vào gối mà khóc, tiếng nức nở nghẹn ngào giữa đêm khuya tĩnh lặng khiến Mạc Tiểu Tường không khỏi chạnh lòng.
“Hứa Đường… đừng khóc nữa, biết đâu ngày mai anh cậu đến đón thì sao?”
Hứa Đường vẫn khóc.
“Cậu không cần lo cho tôi…”
Mạc Tiểu Tường là người chẳng giỏi an ủi người khác, hồi nhỏ mỗi lần dỗ em gái khóc là nó lại khóc to hơn, đến mức cậu không biết phải làm sao.
“Thật đấy, Hứa Đường, hay là tôi kể cho cậu nghe chuyện hồi nhỏ của tôi nhé, hồi đấy mẹ tôi dẫn tôi tới nhà dì hai, bảo là chiều sẽ quay lại đón, kết quả là... cả một năm trời bà ấy không đến, bỏ lại tôi ở đó luôn! Thế nhưng cậu thấy đấy, tôi vẫn sống tốt chứ có chết đâu! Không sao đâu, không có gì to tát cả!”
Hứa Đường im lặng một lúc, nhưng vẫn tiếp tục khóc.
Mạc Tiểu Tường vò đầu bứt tóc, bực bội.
“Hứa Đường, cậu cứ khóc thế này, sau này nếu anh cậu lấy vợ rồi thì biết làm sao? Người ta hay bảo lấy vợ quên mẹ, chứ quên cả em trai thì cũng chỉ trong chớp mắt thôi. Lúc đấy cậu lại chẳng nhìn thấy gì, thế phải làm sao?”
Không ngờ, Hứa Đường đang khóc lại chừa ra một khoảng lặng để lên tiếng trả lời.
“Anh tôi… có vợ rồi.”
“Hả? Anh Chu lấy vợ rồi à?”
Mạc Tiểu Tường ngạc nhiên đến trợn mắt.
Hứa Đường sụt sịt mũi, gật đầu.
Tính tò mò trong Mạc Tiểu Tường lập tức bùng lên, Mạc Tiểu Tường níu chặt thành giường, rướn người xuống hỏi.
“Sao tôi chưa từng nghe cậu kể gì vậy? Tôi biết ngay mà, anh Chu đẹp trai như thế, chắc chắn là có nhiều cô thích lắm, hóa ra đã kết hôn rồi… Mà chị dâu không đi cùng hai người đến Bồi Giang à? Hay là tổ chức cưới ở quê hả?”
Hứa Đường không nói gì thêm, bởi vì trước đây Chu Ứng Xuyên đã dặn cậu không được nói với người ngoài chuyện kết hôn của bọn họ.
Mạc Tiểu Tường vẫn chưa từ bỏ ý định hóng chuyện, nhưng Hứa Đường cứ im lặng không để ý đến cậu, nói thật thì Mạc Tiểu Tường rất sợ người khác khóc, không hiểu có phải là do bóng ma tâm lý từ nhỏ khi bị đứa em gái có giọng nói như còi tàu của mình hành hạ hay không, cứ nghe thấy ai khóc là tim cậu lại nhói lên vì căng thẳng.
“Hứa Đường, cậu phải mạnh mẽ lên chứ, chẳng phải chỉ là anh Chu đến đón muộn một chút thôi sao? Không sao đâu, sau này khi anh cậu và chị dâu có con, bọn họ còn phải lo cho con nhỏ, đến lúc đó càng không có thời gian quan tâm đến cậu nữa đâu, chuyện này tôi rành lắm! Cậu nhất định phải học cách sống kiên cường, biết không?”
Hứa Đường nghẹn ngào một lúc rồi nói với Mạc Tiểu Tường.
“Mạc Tiểu Tường, cậu vẫn nên ngủ đi, tôi chỉ khóc một chút thôi là sẽ ổn, đừng nói nữa… tôi mà khóc thêm chắc nôn thật mất...”
Cậu không muốn nôn đâu, đã khuya thế này rồi, nếu nôn thì sẽ bị Chu Ứng Xuyên phát hiện, có những lúc, Chu Ứng Xuyên sẽ bắt cậu há miệng ra xem có nôn hay không.
Mạc Tiểu Tường gãi đầu, biết điều mà im lặng, Hứa Đường lần mò lấy giấy vệ sinh ở đầu giường để xì mũi.
Khoảng hơn bốn giờ sáng, bên ngoài yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng gió thổi qua cành lá, không biết vì sao, dù đã buồn ngủ đến mức mí mắt díu lại, Mạc Tiểu Tường vẫn chưa thật sự ngủ say, lúc chưa kịp nghe thấy gì, Hứa Đường dưới giường đột nhiên bật dậy.
Cậu lao đến kéo rèm cửa, nhưng cửa sổ lại đang chốt khóa, Hứa Đường mò mãi không mở được, cuống đến mức gọi lớn.
“Mạc Tiểu Tường! Mạc Tiểu Tường! Cậu giúp tôi mở cửa sổ với!”
Mạc Tiểu Tường cũng chưa ngủ hẳn, nghe vậy lập tức bật dậy mở khóa giúp cậu.
Cửa sổ vừa mở ra, gió lạnh ùa vào, len lỏi từng luồng buốt giá giữa đêm đen, từ tầng hai nhìn xuống, Mạc Tiểu Tường quả thật trông thấy ánh đèn xe đang nhấp nháy, một chiếc taxi chạy đêm đỗ lại dưới ký túc xá, đèn hiệu trên nóc xe sáng như một đốm lửa lập lòe trong bóng tối.
Trong sự tĩnh lặng đến kỳ lạ của đêm khuya, Mạc Tiểu Tường còn chưa kịp gọi anh Chu, thì Chu Ứng Xuyên đã ngẩng đầu lên nhìn.
Ký túc xá chỉ ở tầng hai, không cao lắm, Mạc Tiểu Tường còn thấy rõ Chu Ứng Xuyên dường như đã nghe thấy tiếng động từ trên lầu, gương mặt anh vốn đã trắng bệch, lúc ngẩng lên lại càng thêm trắng hơn.
Mạc Tiểu Tường còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một bóng đen vụt qua bên cạnh, Hứa Đường đã leo lên ghế, định trèo qua cửa sổ mà nhảy xuống…
“Đường Đường…!”
Tiếng gọi hoảng loạn của Chu Ứng Xuyên vang lên từ dưới lầu, Mạc Tiểu Tường là người ở gần nhất, theo bản năng vội ôm lấy eo Hứa Đường, vừa kéo vừa hét.