Chương 47: Đưa cậu ấy đi bệnh viện mau

“... mất hai cuộn vải bông, còn lại… vẫn còn nguyên.”

Chu Ứng Xuyên nhìn thẳng vào Vương Triệu Hưng, vừa nói xong, máu từ miệng đã trào ra, nhỏ tong tong xuống áo, Vương Triệu Hưng hoảng hốt lao đến, hai tay vội đỡ lấy thân người đang lảo đảo của Chu Ứng Xuyên.

“Ứng Xuyên?! Ứng Xuyên! Mau đưa đi viện! Ông Lưu! Lái xe! Đưa cậu ấy đi bệnh viện nhanh!!”

Vương Triệu Hưng hét lên thất thanh. Chu Ứng Xuyên ho khan hai tiếng, rồi ném chìa khóa xe cho ông Lưu.

“Không cần… quay về đi, lái xe về nhà.”

...

Nhìn bộ dạng thê thảm của Chu Ứng Xuyên, đáy lòng Vương Triệu Hưng như nóng lửa đốt, Vương Triệu Hưng không rõ Chu Ứng Xuyên bị thương nặng đến đâu, nhưng ông biết rõ một điều, Chu Ứng Xuyên đã dùng cả mạng sống để giữ lại lô hàng cho ông.

Chiếc xe tải lao vun vυ"t trong màn mưa, vừa đặt chân vào thành phố Bồi Giang, Vương Triệu Hưng không nói một lời đã xốc Chu Ứng Xuyên chạy thẳng vào khu cấp cứu bệnh viện, nhanh tay túm lấy một bác sĩ rồi gào lên.

“Đây là em trai tôi! Mau khám cho nó! Phải dùng thuốc tốt nhất!”

Rầm!

Vương Triệu Hưng rút từ chiếc túi da cũ kỹ không còn nhận ra hình dạng ra năm ngàn tệ, đập thẳng lên bàn, hành động này làm mấy y tá ngoài hành lang giật bắn cả người.

Giữa đêm khuya, bác sĩ nhìn thấy mấy người họ quần áo lấm lem bùn đất, tưởng đâu tai nạn xe vì mưa lớn.

Sau khi kiểm tra, bác sĩ liếc nhìn Vương Triệu Hưng rồi nói.

“Em trai anh chắc là kéo bè kéo phái đi đánh nhau đúng không? Giới trẻ bây giờ a, nóng tính quá, tôi đoán là chấn thương vùng ngực, vỡ mao mạch nên mới ho ra máu, trẻ tuổi thế mà ra tay mạnh như vậy, không sợ có chuyện à?”

Ban đêm ở bệnh viện thường xuyên tiếp nhận những ca đánh nhau, đám lưu manh côn đồ mang cả dao chém vào đầu cũng không phải chuyện lạ, bác sĩ lại nói tiếp.

“Cứ chụp X-quang l*иg ngực xem phổi và xương có vấn đề gì không cho chắc, nhưng phải chờ đến sáng mai, trước mắt cứ truyền thuốc kháng viêm, phòng nhiễm trùng, có máu thì cứ ho ra ngoài.”

Vương Triệu Hưng vội vã đi đóng tiền, khi quay lại tìm Chu Ứng Xuyên thì… người đã biến mất.

...

Từ chiều đến giờ, Hứa Đường đã cảm thấy tâm trạng bồn chồn không yên, cậu không thể diễn tả được cảm giác ấy, chỉ thấy như có bàn tay vô hình bóp chặt cổ họng mình, Hứa Đường không kìm được, cậu nôn thốc nôn tháo ngay trong lớp học, giáo viên lập tức đưa cậu đến phòng y tế, kiểm tra một hồi mà không tìm ra vấn đề gì nghiêm trọng nên để cậu về ký túc xá nghỉ ngơi.

Hứa Đường nằm trên giường, toàn thân khó chịu, cậu nắm chặt tay lại, như thế có thể làm dịu bớt cơn buồn nôn, Hứa Đường cứ nghĩ, chắc Chu Ứng Xuyên sắp về rồi, sẽ nhanh chóng về ngay bên cạnh mình.

Không sao đâu… đêm nay thôi… Chu Ứng Xuyên sẽ sớm trở về.

Không rõ đã thϊếp đi đến tận mấy giờ, lúc Hứa Đường tỉnh lại thì là vì Mạc Tiểu Tường vừa về đến ký túc xá, tiếng kéo ngăn kéo lạch cạch làm cậu tỉnh giấc.

“Mạc Tiểu Tường, mấy giờ rồi?”

“Gần chín giờ rồi.”

Mạc Tiểu Tường biết tối nay anh Chu sẽ đến đón Hứa Đường, mấy ngày nay, Mạc Tiểu Tường tận mắt thấy Hứa Đường đếm từng ngày, từng giờ, đếm đến nỗi phát cuồng.

“Muộn vậy rồi sao? Chẳng lẽ anh Chu bị kẹt đường thôi… Cậu ngủ trước đi, mai chúng ta còn phải tập dượt nữa.”

“Anh ấy sẽ không đến muộn…”

“Sao cơ?”

Hứa Đường khẽ nói, giọng nghèn nghẹn.

“Anh ấy đã hứa với tôi… thì nhất định sẽ không đến muộn.”

Bấy lâu nay vẫn luôn như vậy, chỉ cần là lời hứa của Chu Ứng Xuyên, chưa bao giờ Chu Ứng Xuyên không giữ lời.

Mạc Tiểu Tường vẫn đang lục lọi trong cặp, cậu tìm hoài không thấy bản thoại kịch của mình. Với Mạc Tiểu Tường, đó là "tấm vé" trị giá hai mươi tệ, nhất định phải tìm cho bằng được, không để ý đến lời Hứa Đường, Mạc Tiểu Tường định ra hành lang tìm lại thì thấy Hứa Đường đã ngồi dậy.

Hứa Đường khoác áo len, rồi lần mò bên mép giường để với lấy chiếc áo khoác đang treo trên giá, tay run run tìm dây kéo để cài lại áo.

“Hứa Đường, muộn thế này rồi, cậu định ra ngoài à?”

“Tôi mặc sẵn áo thôi, chút nữa… anh ấy đến, chúng tôi sẽ về cùng nhau.”

“…”

Khóe miệng Mạc Tiểu Tường khẽ giật giật khi thấy Hứa Đường lúc này lại hành động rất nhanh nhẹn.

Thật ra, có rất nhiều thói quen nhỏ của Hứa Đường mà cậu chẳng thể nào hiểu nổi, ví dụ như việc ăn uống cực kỳ chậm, chậm đến mức giống như đang chơi đùa với từng hạt cơm. Trẻ con nhà nghèo thì đứa nào chẳng giành ăn từng miếng, ăn chậm một chút là chẳng còn gì để ăn nữa rồi, thế mà Hứa Đường lại khác biệt, hay như việc cậu ấy luôn bận tâm đến chuyện anh Chu sẽ đến sớm một ngày hay muộn một ngày để đón mình có quan trọng như vậy không?

...

Tác giả có lời muốn nói:

Từ một thiếu niên trẻ tuổi với hai bàn tay trắng nơi thị trấn nhỏ, mang theo người thương không thể thấy rõ thế giới này, tương lai trở thành người sở hữu khối tài sản trị giá hàng trăm tỷ.

Không bối cản, không chỗ dựa, đường đời không dễ đi, lấy mạng chạy theo tư bản.

Anh Chu, một đường thẳng bước!