Chương 46: Mẹ kiếp, cháy rồi

“Ứng Xuyên… nếu bọn tôi đi… cậu… cậu phải cẩn thận… Tôi sẽ báo công an, sẽ gọi cho lão Trịnh, dù thế nào cũng nhất định quay lại đón cậu!”

“Được.”

Vừa nói xong, bên kia đã bắt đầu mất kiên nhẫn, có người cầm gậy đập vào thùng xe, Chu Ứng Xuyên liền mở cửa bước xuống.

“Các anh em, thật sự là chúng tôi không gom nổi hai vạn nữa, tiền ban ngày đã dùng để lấy hàng hết rồi, thế này đi, tôi đưa hàng cho các anh, lô hàng của bọn tôi, một thùng nhập giá đã ba ngàn rưỡi.”

Tên cầm đầu suy nghĩ vài giây rồi gật đầu, hô lũ đàn em ra phía sau xe chuẩn bị dỡ hàng, Chu Ứng Xuyên cầm con dao nhỏ, giả vờ đang cắt dây cột bạt phủ hàng, xe đỗ sát vệ đường, chỉ cách một bước là vào đến bìa rừng kín đáo.

Thừa lúc đám người kia đang dồn sự chú ý vào đống hàng, Vương Triệu Hưng và ông Lưu từ phía bên kia lặng lẽ trèo xuống xe.

Vừa rời đường chính, họ lập tức luồn vào rừng, Vương Triệu Hưng vừa thở phào một hơi, ai ngờ ông Lưu nhát gan chân yếu, bị cành cây vướng vào, trượt ngã sõng soài, tiếng động lớn khiến bên kia lập tức phát hiện.

“Có người chạy trốn!!”

“Đại ca! Là ông chủ của tụi nó, đang chạy kìa!!”

Hỏng bét rồi!!

Vương Triệu Hưng thầm chửi, kéo phắt ông Lưu dậy lao vào chạy, cành lá cào rách cả mặt ông, đúng lúc đó, phía sau bỗng nhiên bừng sáng như thể có người bật pháo hoa giữa trời mưa.

“Mẹ kiếp, cháy rồi!!”

“Đại ca! Tụi nó chơi khăm bọn mình!!”

Vương Triệu Hưng kinh hãi ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Chu Ứng Xuyên vẫn đứng trên xe, một chân cậu đá mạnh cuộn vải bông đang bén lửa xuống đất. Cuộn vải rộng cả mét, bén xăng rồi bùng cháy dữ dội, trong cơn mưa lại càng cháy rực như con rồng lửa, một dải lửa cuộn đỏ cuồn cuộn phóng ra, chặn đứng đám côn đồ đang chuẩn bị đuổi theo!

“Chạy đi!”

Vương Triệu Hưng không dám chần chừ, kéo chặt lấy ông Lưu, lao đầu chạy vào bóng tối. Trong khu rừng rậm mịt mùng, không rõ đã chạy bao lâu, bùn đất dưới chân vừa trơn vừa lầy, một bước sụp, một bước lún.

Trong làn sóng cải cách ào ạt của thời đại, dòng chảy mạnh mẽ ấy tất nhiên cuốn theo cả phù sa lẫn bùn đất. Có lẽ, nhiều doanh nhân khi ngoái đầu nhìn lại chặng đường xưa, đều từng trải qua những phút giây thót tim như thế này.

Nhưng cũng phải thừa nhận, đây là thời đại mà nguy hiểm và cơ hội song hành, nếu muốn đứng đầu, phải dám đánh liều, đầu óc bình tĩnh và dũng khí liều chết, thiếu một thứ cũng không được, càng loạn càng phải vững, càng hiểm càng phải liều, dám chơi tất tay, mới mong giành được đường sống từ trong hiểm cảnh.

Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn từ trạm thu phí Khúc Hà, Vương Triệu Hưng lúc này đã không còn ra hình người nữa, ông đập mạnh vào cửa kính chỗ thu phí, gần như hét lên với cô nhân viên.

“Báo công an! Mau lên, báo công an!”

Cô gái hoảng sợ đến mức mặt tái mét, cuống cuồng gọi điện báo cảnh sát, nhưng cũng không dám cho hai người họ vào trạm, Vương Triệu Hưng và ông Lưu cũng chẳng còn sức để quan tâm, cả hai ngã phịch xuống đất, ngồi bệt luôn ở đó, toàn thân đau nhức như vừa bị tàu hỏa cán qua.

“Đến rồi… cuối cùng cũng đến nơi rồi…”

Ông Lưu thở dốc từng hơi lớn như sắp ngất.

“Ông chủ… cảnh sát… cảnh sát bao giờ đến…”

Vương Triệu Hưng cũng đang thở hổn hển, ông biết rõ, cái chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi thế này, xung quanh không một bóng người, cảnh sát có đến thì cũng chẳng nhanh được.

Nếu bọn họ đến kịp thì đám lưu manh kia đâu còn dám lộng hành như vậy?

Thấy Vương Triệu Hưng im lặng, ông Lưu sợ đến mức nói lắp.

“Vậy… vậy còn Tiểu Chu? Tiểu Chu sao rồi? Cậu ấy đang cản chân bọn chúng, có khi nào… có khi nào bị đánh chết rồi không…!”

Vương Triệu Hưng nhắm mắt lại, trong đầu ông như có ong vỡ tổ, ù đặc không nghe thấy gì rõ ràng, một dự cảm đen tối trùm lấy ông... xong rồi… thật sự là xong cả rồi…

Trước khi đi, Vương Triệu Hưng bị người ta gài bẫy trong khâu doanh thu của nhà máy. Khó khăn lắm mới tìm được lô hàng này để lấp vào lỗ hổng, ai ngờ lại đυ.ng phải đám cặn bã xã hội kia. Vương Triệu Hưng còn nhớ Chu Ứng Xuyên từng nói, anh có một người em trai bị mù, giờ hàng hóa mất sạch, cả trăm triệu tan thành mây khói, căn nhà ở Thâm Châu cũng sắp bị ngân hàng niêm phong…

Có người từng nói với Vương Triệu Hưng, bước ngoặt của cuộc đời… đôi khi chỉ xảy ra trong khoảnh khắc.

Lúc đó ông không tin, còn giờ thì... tin rồi.

Một khắc có thể khiến người ta thành công, cũng có thể thảm bại cả cuộc đời.

Vẻ mặt Vương Triệu Hưng xám xịt như tro tàn.

Một lúc sau, ông Lưu đột nhiên trố mắt nhìn ra phía đường, rồi bật dậy hét lớn.

“Là xe của chúng ta kìa! Ông chủ! Là xe của chúng ta!!”

Vương Triệu Hưng nghe thấy tiếng hét ấy thì giật bắn mình, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Bốn giờ sáng, trời vẫn còn đen kịt, một chiếc xe tải lao trong màn mưa, tiến dần về phía trạm thu phí, nhìn thấy biển số xe, Vương Triệu Hưng lập tức bật dậy, nghiêng người lao ra phía trước.

“Là Tiểu Chu! Ông chủ! Tôi thấy rồi! Là Chu Ứng Xuyên thật!”

Vương Triệu Hưng không dám tin vào mắt mình, hai tay chống tay loạng choạng đứng dậy, đúng lúc đó xe thắng gấp, lốp ma sát kêu ken két trên con đường lầy lội, cửa xe bật mở, Chu Ứng Xuyên bước xuống.