Chương 45: Mày là cái thá gì

“Khoan đã! Đừng đập!”

Chu Ứng Xuyên hướng về phía tên cầm đầu nói.

“Đại ca, chúng tôi cũng chỉ là người làm ăn, buôn bán thì nên giữ hòa khí, hòa khí sinh tài, anh muốn hai vạn đúng không? Bọn tôi sẽ cố gắng gom đủ…”

Vương Triệu Hưng tròn mắt nhìn Chu Ứng Xuyên.

“Ứng Xuyên! Cậu không nhìn ra sao?! Đám này rõ ràng là một lũ côn đồ địa phương! Gom gì chứ! Có gom được bao nhiêu thì tụi nó cũng chẳng chịu dừng lại đâu…!!”

Chu Ứng Xuyên lén lắc đầu ra hiệu với Vương Triệu Hưng.

Ngoài trời vẫn mưa, tên cầm đầu nhìn cậu trai trẻ trước mặt, thấy nói năng nhỏ nhẹ lễ phép thì thái độ cũng bớt hung hăng hơn.

“Mày là cái thá gì? Nếu bọn mày gom không đủ thì sao? Tụi tao có lý do gì để tin mày?”

“Anh à, người và xe các anh đã bao vây kín như vậy, bọn tôi không đi đâu được, các anh đã chặn đường thì chắc chắn cũng biết xe qua lại trên tuyến này đều chở hàng, nếu thực sự gom không đủ hai vạn, thì bọn tôi lấy hàng ra bù.”

Gã đàn ông kia quả nhiên là kẻ dày dạn kinh nghiệm, hỏi ngay.

“Trên xe mấy người chở hàng gì? Hàng rẻ tiền thì bọn tao không cần đâu!”

“Là tơ tằm cao cấp nhập từ Gia Lăng.”

Vừa nghe đến “tơ tằm Gia Lăng”, sắc mặt gã kia lập tức sáng lên, làm nghề này, hắn còn rành giá trị hàng hóa hơn cả dân buôn.

“Được rồi, vậy thì mau gom tiền đi! Bọn tao sẽ chờ ở đây, không nộp đủ thì đừng hòng đi!”

Lời của Chu Ứng Xuyên tạm thời đổi được một khoảng thời gian quý giá, đám người kia rút lệnh đập phá, không ai động vào xe nữa. Ông Lưu ngồi trên ghế lái run như cầy sấy, tay chân co giật, mặt mũi tái mét như thể sắp tè ra quần đến nơi.

“Ứng Xuyên! Cậu bị điên rồi sao?! Chúng ta lấy đâu ra hai vạn nữa?! Còn hàng hóa trên xe, tuyệt đối không thể để chúng đυ.ng tới! Cậu nghĩ bọn khốn đó sẽ nương tay chắc? Chúng mà vào được xe là cướp sạch! Nếu tôi mất lô hàng này… anh em tôi coi như tiêu đời rồi!”

Vương Triệu Hưng lo đến giọng cũng lạc cả đi.

Biết mọi chuyện sẽ biến thành thế này thì lúc đầu ông đã không tiếc tiền thuê người quen trung gian như Trịnh Quân vận chuyển hàng giùm ông rồi!

Trong bóng tối, đôi mắt Chu Ứng Xuyên sáng lên như lưỡi dao.

“Tôi biết, ông chủ Vương, hàng tơ tằm là lô đầu tiên được chất lên xe, nằm dưới cùng, phía trên là mấy thùng vải bông mua từ chỗ ông Tiêu, định dùng làm lớp lót, lát nữa tôi sẽ dùng mấy thùng đó để đánh lạc hướng chúng.”

Đánh lạc hướng?

Vương Triệu Hưng vẫn chưa hiểu rõ thì thấy Chu Ứng Xuyên lấy từ túi áo ra một cây bút, tiện tay giật tờ phiếu thông hành cũ hỏi.

“Ông Lưu, trạm thu phí gần nhất là Khúc Hà đúng không? Cách chỗ này khoảng mười cây số?”

Ông Lưu run run rẩy rẩy đến không thốt nổi thành lời, bị Vương Triệu Hưng kéo lại gần mắng.

“Ông Lưu! Mau nghĩ kỹ lại đi! Đừng có đờ người ra như tượng đồng như thế! Cả ba mạng người của chúng ta đang nằm cả ở đây đấy!”

“Hình như… hình như đúng vậy, phía trước chính là Khúc Hà!”

“Thế thì tôi đoán đúng rồi.”

Chu Ứng Xuyên nhanh chóng vẽ một sơ đồ đường đi đơn giản trên giấy, tay gạch một nét dài chỉ thẳng hướng.

“Lát nữa tôi sẽ tìm cách câu giờ giữ chân bọn chúng, anh với ông Lưu lập tức rời đi, xuống xe, băng qua đường, đi theo lối nhỏ xuyên rừng về hướng Nam, tuyến đó gần hơn đường xe chạy rất nhiều, hai người tới được trạm thu phí thì lập tức báo công an rồi quay lại đón tôi.”

Lời vừa dứt, Vương Triệu Hưng lập tức hiểu rõ ý đồ của Chu Ứng Xuyên, Vương Triệu Hưng quay đầu nhìn vào khu rừng đằng sau, tuyến đường nông thôn vừa đi qua vòng khá xa, nếu theo đường rừng, có thể rút ngắn một nửa quãng đường.

“Không được! Ứng Xuyên, nếu chúng tôi đi, cậu thì sao đây? Bọn khốn này không biết sợ là gì đâu, lỡ mà đánh thật, một mình cậu đối đầu với từng đó người, bị đánh chết lúc nào không biết!”

“Tôi sẽ xoay xở được, ông chủ Vương, chúng ta không còn thời gian nữa, nếu chần chừ thêm, bọn chúng sẽ sinh nghi, hai người cứ đi trước, nếu không, không chỉ không giữ được hàng, mà mạng người cũng không ai bảo toàn được.”

Câu nói ấy như nghẹn lại trong cổ họng Vương Triệu Hưng.

Sao ông lại không hiểu chứ?

Hiện tại, ông ở Bồi Giang đã rơi vào cảnh trước có sói, sau có hổ, toàn bộ vốn liếng của anh đều đặt vào lô hàng này, nếu như kgoong còn, thì trên ván cờ này, số phận của ông coi như biết trước được kết cục cuối cùng.

“Đúng đấy ông chủ Vương! Mình phải đi thôi! Phải ra ngoài báo công an, không thì bọn chúng muốn làm gì chúng ta chẳng được…”

Mặt ông Lưu trắng bệch không còn giọt máu, hoảng hốt túm chặt lấy Vương Triệu Hưng.

Trong lúc Vương Triệu Hưng còn đang cắn răng do dự, Chu Ứng Xuyên đã cúi người lấy chiếc bật lửa trong xe.

“Còn bật lửa nào nữa không?”

Hai người kia vội vàng móc ra, cộng lại được ba cái, bật lửa đời cũ, là loại dùng xăng, Chu Ứng Xuyên giữ lại một cái, đập nát hai cái còn lại, rồi xé một đoạn ống quần, thấm xăng lên vải.

Vương Triệu Hưng không rõ Chu Ứng Xuyên định làm gì, nhưng giờ phút này đầu óc ông đã rối như tơ vò, cảm giác sắp mất trắng tất cả giống như mất đi một đoạn ruột, nhiêu đó thôi cũng đủ khiến lòng người rối loạn đến điên dại.