Chương 44: Một lũ dân quê mất dạy

“Ông chủ, bọn họ nói phía trước chính quyền đang sửa đường, không đi tiếp được, phải vòng qua hướng Khúc Hà, thêm cả trăm cây số…”

“Cái con đường nát đó sớm muộn gì cũng phải sửa thôi, xóc đến mức ấy thì ai muốn đi, thôi thì đi vòng vậy…”

Nghe vậy, ông Lưu cho xe rẽ vào một con đường nhỏ hẻo lánh bên phải, theo chỉ dẫn của nhóm người kia.

Phía sau, Chu Ứng Xuyên đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Theo lịch trình, lúc họ về đến Bồi Giang cũng phải gần rạng sáng, anh đã hứa với Hứa Đường là sẽ về trong đêm, anh biết chắc chắn cậu sẽ chờ anh.

Chu Ứng Xuyên vốn thuộc kiểu người ngủ rất ít, chỉ chợp mắt được một lúc thì đột nhiên nghe Vương Triệu Hưng cuống cuồng gọi dậy.

“Ứng Xuyên! Hỏng rồi! Mẹ kiếp, chúng ta đi nhầm đường rồi! Bị lừa rồi!”

Nhìn ra ngoài, chỉ thấy một con đường quê heo hút, từ đâu bỗng có hai chiếc xe kéo chậm chạp bao vây phía trước, chắn mất lối đi.

Trên xe là hơn chục thanh niên trai tráng, tay cầm đèn pin, xẻng, búa... từng người một nhảy phốc xuống, vây chặt lấy xe của bọn họ.

“Mấy con đường trong làng tụi tao đều bị mấy cái xe tải của tụi bây cán nát hết rồi! Muốn đi qua đây thì phải đền tiền sửa đường trước!”

Vương Triệu Hưng tức muốn mắng chửi, bọn này rõ ràng là dân địa phương, không phải là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao, đối phương đông người lại ở chỗ vắng, có gọi trời cũng chẳng ai nghe thấy.

“Được rồi, tôi cũng là người làm ăn, các anh muốn bao nhiêu, tôi trả.”

Gã đàn ông cầm đầu liếc nhìn đám người phía sau rồi đáp.

“Năm ngàn!”

“Năm ngàn?! Tụi bây mẹ nó sao không đi…”

Chưa kịp nói hết câu, ánh mắt Chu Ứng Xuyên lóe lên, lập tức kéo Vương Triệu Hưng né sang bên trái, chỉ nghe “choang!” một tiếng chát chúa vang lên bên tai!

Kính cửa sổ phía bên Vương Triệu Hưng bị đập vỡ tan tành bằng một cú đập thẳng tay, mảnh kính vụn bắn tung tóe, văng vào đầu vào mặt cả mấy người trong xe.

“Các… các người… Đây là cướp! Các người đang phạm pháp đó biết không?!”

Vương Triệu Hưng kinh hãi tột độ, dù gì ông cũng là người làm ăn lớn lên ở Thâm Châu, chưa từng thấy cảnh cướp bóc trắng trợn như vậy!

“Phạm pháp cái con mẹ mày! Ở đây pháp luật quản nổi tụi tao chắc? Không có tiền hả? Anh em, lên, xé hàng của tụi nó!”

Hơn chục gã đàn ông lợi dụng chiếc xe kéo leo thẳng lên xe tải, tay cầm kéo xé toạc bạt che mưa, bắt đầu ra tay phá hàng.

Ông Lưu là người chạy hàng lâu năm, nhìn cảnh này là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra!

“Ông… ông chủ! Nhất định là mấy tên đầu gấu địa phương ở vùng này rồi! Tôi từng nghe mấy anh em nói phía Bắc cũng có bọn thế này. Nếu không chịu trả tiền, chúng nó sẽ không thả người đâu… còn có trường hợp bị đánh què luôn nữa kìa… Ông chủ… hay là… hay là mình đưa tiền đi?”

“Mẹ nó, nếu không phải ông vừa nãy rẽ vào đây, thì có bị bọn này cướp không?!”

Chu Ứng Xuyên nói.

“Ông chủ, hàng trên xe chúng ta không thể để dính mưa được. Nếu mấy kiện lụa tơ tằm đó mà ướt hết, chúng ta sẽ thiệt hại lớn đấy.”

Đúng thật!

Câu nói ấy khiến Vương Triệu Hưng giật mình tỉnh táo.

Tơ tằm mà gặp mưa thì còn gì là hàng nữa!

Ông nghiến răng, nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi rút ra chiếc túi da giấu dưới ghế lái.

“Dừng tay! Dừng tay! Ai là người có tiếng nói ở đây?! Không phải năm ngàn sao? Tôi trả!”

Vương Triệu Hưng rút ra một xấp tiền, dúi thẳng vào ngực gã đàn ông dẫn đầu.

Gã kia nhổ toẹt một cái, đếm qua rồi gật đầu hài lòng, mấy người đàn ông đang xé bạt trên xe cũng dần tản đi.

Tưởng đâu nộp tiền là xong, nào ngờ xe mới lăn bánh chưa được hai trăm mét, lại bị hai chiếc xe kéo khác chắn ngang.

“Xe tải đều phải trả tiền! Mỗi xe một vạn!”

“Mẹ kiếp! Các người còn có pháp luật không hả? Tôi mới nộp tiền rồi còn gì!”

“Chỗ đó không liên quan đến bọn tao! Đừng nói nhiều! Nhanh chóng nộp, không thì đừng hòng đi! Thấy mấy người là dân ngoại tỉnh nên tụi tao lấy ít thôi đấy. Một xe một vạn, đưa tiền thì đi, không thì ở lại!”

“Đm tụi mày...”

Vương Triệu Hưng tức đến tím mặt.

Nhưng trớ trêu thay, chỗ này hoang vắng đến mức một cọng lông gà cũng không thấy, bọn họ chẳng khác gì con cừu nằm sẵn trên thớt chờ bị xẻ thịt.

Nhìn bọn lưu manh địa phương vây kín lối đi, không cách nào nhúc nhích, Vương Triệu Hưng nghiến chặt răng, vẫn phải móc tiền ra. Lần này Vương Triệu Hưng mang theo đúng hai vạn tiền mặt, sớm biết thế lúc trước đã gom hết mua hàng còn hơn!

Sau lần nộp "phí đường" thứ hai, xe lại tiếp tục đi.

Nhưng lần này, chưa được thêm hai trăm mét, phía trước lại lấp lánh ánh đèn pin, tiếng động cơ xe kéo “phành phạch” vang lên giữa màn mưa, Vương Triệu Hưng suýt thì điên liên.

Trong tay giờ chỉ còn đúng năm ngàn cuối cùng, thế mà đối phương vừa mở miệng đã đòi hai vạn!

Răng hàm Vương Triệu Hưng gần như nghiến vỡ.

“Đm tụi mày, tưởng bọn tao là khỉ trong chuồng muốn chơi sao thì chơi à?! Hai vạn?! Một lũ dân quê mất dạy, cm tụi mày…”

Phía bên kia ỷ đông người, đương nhiên không sợ hãi.

Nghe Vương Triệu Hưng nổi đóa, chúng lập tức vớ lấy đồ nghề định đập xe, Chu Ứng Xuyên kịp thời ngăn lại.