Chương 43: Sau này gọi là anh

Năm sáu công nhân đang hì hục khuân từng bao hàng lớn lên xe tải.

“Ông chủ Vương, tôi đã kiểm hết rồi, không thiếu đâu, đây là chuyến cuối cùng.”

Chu Ứng Xuyên nói.

“Được, có cậu trông coi tôi rất yên tâm, tối nay cậu với ông Lưu thay phiên nhau lái nhé, tôi còn phải tranh thủ quay về, mấy lão Tây làm việc cứ phải đúng hợp đồng, chúng ta cố gắng mai gửi hàng đi cho kịp, đừng để chậm trễ.”

Chu Ứng Xuyên gật đầu.

“Tôi biết rồi.”

Bọn họ đến Gia Lăng từ tối qua, bởi vì gần đây trời mưa liên tục, đường trong thị trấn lầy lội như súp bùn vàng, chỉ riêng đoạn đường đến xưởng để lấy hàng mà xe đã chết máy hai lần vì xóc, Vương Triệu Hưng giờ mới hiểu vì sao hàng Gia Lăng lại rẻ như vậy, cái con đường chết tiệt này đúng là khiến người ta không dám đến lần thứ hai.

“Công nhân làm gì trên xe đấy?”

Vương Triệu Hưng châm điếu thuốc, nhìn mấy công nhân vẫn đang bận rộn trên thùng xe đã chất đầy hàng.

“Phủ bạt chống mưa, nhìn trời thế này, chắc tối nay lại mưa nữa.”

“Cậu chu đáo thật, cái bạt đó bao nhiêu tiền, để tôi trả.”

Chiếc xe là đi mượn, chỉ có mỗi cái khung, nhưng Vương Triệu Hưng không phải người keo kiệt, liền móc ví ra.

“Không cần đâu, tôi đã mua một bao thuốc cho anh thợ bốc hàng rồi, anh ta giúp chúng ta tìm xe, thứ này chẳng đáng bao nhiêu, chỉ là nếu muốn mua thì phải chạy ra thị trấn, đi đi về về mất thời gian.”

“Được rồi, cậu lo xong là tốt rồi... nói mới nhớ, năm ngoái tôi đến Bồi Giang sao lại không lôi cậu theo luôn nhỉ.”

Vương Triệu Hưng nói đùa một câu, ánh mắt nhìn Chu Ứng Xuyên mỗi lúc một thêm hài lòng. Không chỉ làm việc chắc chắn, đầu óc cũng lanh lợi, Vương Triệu Hưng thậm chí còn nghĩ, nếu như năm ngoái lúc vừa đặt chân đến Bồi Giang đã có một cánh tay đắc lực như vậy bên cạnh, thì có lẽ đã không bị người ta gài một cú đau đến thế.

Nhưng giờ có hối hận cũng vô ích, phải nhìn về phía trước thôi.

“Lần này ông anh tôi dốc hết vốn liếng rồi, nói thật, may mà cậu phát hiện ra vấn đề trong báo cáo tài chính của xưởng, không thì cú này đủ khiến tôi lụn bại mấy năm không ngóc đầu lên nổi...”

“Nghĩ lại là thấy tức... Mẹ kiếp, vòng vo cả một đống, chẳng phải là tụi nó muốn ông đây cả đời không ngẩng mặt lên nổi ở Bồi Giang sao! Ông đây cmn không tin! Không những phải đứng dậy, mà còn phải đứng dậy cho thật đẹp!”

Ánh mắt Vương Triệu Hưng cũng lộ ra vài phần tàn nhẫn.

“Cũng may có cậu giúp tôi vạch kế hoạch, trước mắt đã kìm được tên Hạ Văn và mấy lão ăn cây táo rào cây sung trong xưởng. Yên tâm đi… tôi sẽ không bạc đãi cậu, về tôi tăng lương ngay! Thưởng tiền, thưởng cỡ bốn con số luôn!”

“Cảm ơn ông chủ Vương.”

Chu Ứng Xuyên khẽ mỉm cười.

“Cảm ơn cái gì, sau này gọi là anh!”

Vương Triệu Hưng vỗ mạnh vai Chu Ứng Xuyên, ông biết thằng nhóc này là kiểu người như thế, ít nói nhưng giỏi, ông đọc qua Tam Quốc rồi, quân sư mà, tính cách phải vậy.

“Nhóc con nhà cậu, sau này nếu lấy vợ, chắc cãi nhau với người ta thì bị nghẹn chết mất… Nhưng đàn ông mà, có bản lĩnh là được, không sợ, về anh bảo chị dâu giới thiệu cho một mối tốt…”

Hai người vừa trò chuyện, vừa tiếp tục chất hàng, công việc cũng gần xong, Vương Triệu Hưng thanh toán nốt phần tiền còn lại, cả một bao tiền mặt nặng trĩu hơn ba trăm ngàn. Tất nhiên, nếu mẻ hàng này bán suôn sẻ, theo giá thị trường hiện tại, số lời kiếm được chắc chắn không chỉ ngần ấy.

Bây giờ mà tới Gia Lăng, Vương Triệu Hưng giải quyết khó khăn sắp tới, chất lên không ít, chứa đầy một chiếc xe vận tải, đợi Chu Ứng Xuyên kiểm hàng xong xuôi, họ lập tức quay đầu xe trở về.

Trời đã sẩm tối nhưng mưa vẫn chưa dứt, gạt nước mới lau qua một lượt, kính lại mờ ngay, Vương Triệu Hưng ngồi ở ghế phụ, cũng chẳng dám ngủ.

Trời mưa, xe không dám chạy nhanh, đường đất lồi lõm xóc đến nỗi tim gan phèo phổi cũng muốn nhảy ra ngoài, lại còn lo sa bánh, chết máy, ai nấy đều thấp thỏm không yên. Nửa chặng đầu là Chu Ứng Xuyên lái, ông Lưu nghỉ ngơi ở phía sau, nửa chặng sau trời tối, đi đường đêm, bọn họ đổi cho ông Lưu người có kinh nghiệm hơn cầm lái.

Khi đổi tay lái cho ông Lưu thì trời đã hoàn toàn tối mịt, xe gần tới trạm thu phí của tỉnh lộ.

Cuối cùng, trái tim đang treo lơ lửng của Vương Triệu Hưng cũng dịu đi đôi chút.

“Được rồi, Ứng Xuyên, nửa đêm rồi, cậu nghỉ chút đi, để ông Lưu lái, mẹ kiếp cái thời tiết quỷ quái này, chắc tới Bồi Giang trời cũng sáng luôn rồi...”

Vương Triệu Hưng chửi một tiếng, Chu Ứng Xuyên vâng lời, lui về sau nghỉ ngơi.

Thời buổi này ở mấy nơi hẻo lánh thế này cũng chẳng có cảnh sát giao thông, tài xế luân phiên lái xe để kiếm thêm là chuyện thường ngày.

Ông Lưu cầm lấy vô lăng, trong lòng cũng hơi lo lắng, thở dài, phen này chắc phải lái suốt nửa đêm.

Sắp lên tỉnh lộ, giữa vùng hoang vu tối om, ông Lưu nhìn thấy phía trước có mấy người mặc áo mưa, phất cờ ra hiệu dừng xe. Lúc đó, Vương Triệu Hưng đang ngủ say, chỉ hơi hé mắt hỏi.

“Có chuyện gì vậy?”