Khi xong việc đã là một giờ rưỡi chiều, mặt trời gay gắt, trong kính chiếu hậu, giữa hàng lông mày của Chu Ứng Xuyên phảng phất nét u sầu.
Anh đang lo cho Hứa Đường. Vương Triệu Hưng uống say thế này, xem ra hôm nay sẽ ở lại Thâm Châu. Nếu ngày mai mới lên Gia Lăng lấy hàng, thì từ Gia Lăng ở phía nam Tô Bắc đến Bồi Giang hơn bốn trăm cây số. Cả đi lẫn về đều qua đường tỉnh, dù có gấp gáp đến mấy thì nhanh nhất cũng phải tối mốt mới về được.
Hứa Đường từ nhỏ đến lớn chưa từng rời xa anh.
Tối nay không biết có khóc không?
Ở trường có ăn được không?
Dạ dày của em ấy yếu, chỉ cần bị kí©h thí©ɧ nhẹ cũng không chịu nổi. Nếu thật sự nôn mửa, thầy cô không thấy, em ấy sẽ tự xoay xở thế nào?
Em ấy lại được anh nuôi chiều sạch sẽ, đến một chút bẩn cũng không chịu đυ.ng…
Chu Ứng Xuyên nhắm mắt lại...
Đưa người về xong, xe rời khỏi khu dân cư, quay về hướng khách sạn.
Ngoài cửa sổ, đường Bình Giang xe cộ nườm nượp, Thâm Châu không hổ danh là nền kinh tế đứng đầu, chiếc Santana của Vương Triệu Hưng ở Bồi Giang còn có thể được xem là hiếm thấy, nhưng tới Thâm Châu rồi, giống như hàng đại trà lọt trong số nhiều thương hiệu, mờ nhạt trong dòng xe cộ tấp nập qua lại ấy.
Trên bức áp phích khổng lồ trước trung tâm thương mại là những người mẫu hiện đại đang quảng cáo rượu vang.
Nhìn khung cảnh trước mắt, so với Dụ Khê, với Bồi Giang, nơi này như hai thế giới hoàn toàn khác biệt dù cùng tồn tại trong một không gian.
Ngón tay Chu Ứng Xuyên khẽ gõ lên vô lăng, từng nhịp, từng nhịp… Chẳng bao lâu, anh dừng xe lại, hỏi thăm đường ở một quầy sách báo bên đường, rồi rẽ vào Bệnh viện Nhân dân số Một thành phố Thâm Châu.
Người dân thường đi khám bệnh hay tin tưởng bác sĩ lớn tuổi, tóc càng bạc, hàng người xếp hàng trước cửa càng đông. Nhưng Chu Ứng Xuyên không có nhiều thời gian, liền chọn một phòng khám ít người để chờ lượt.
Bác sĩ là một cô gái còn rất trẻ, Chu Ứng Xuyên để ý thấy dưới tấm ảnh dán trước cửa phòng khám, cô là người có trình độ học vấn cao nhất.
“…Hồi nhỏ bị ngã từ trên núi xuống, va vào đầu nên không nhìn thấy… Mù do chấn thương thế này thì có rất nhiều trường hợp khác nhau, em cậu có theo tới không?”
“Không, bác sĩ, em tôi còn ở quê.”
“Vậy thì không được, phải đích thân cậu ấy đến kiểm tra mới có thể chẩn đoán chính xác, nhưng nếu cậu hỏi còn có khả năng hồi phục thị lực không, thì tôi khuyên các cậu đừng nên hy vọng quá nhiều…”
Chu Ứng Xuyên ngập ngừng một chút, rồi lại hỏi.
“Bác sĩ, cô nói là đừng hy vọng quá nhiều… nghĩa là vẫn còn chút hy vọng, đúng không ạ?”
Nữ bác sĩ thấy anh kiên trì, liền đáp.
“Cũng không phải là hoàn toàn không có hy vọng, trường hợp của em trai cậu là mù hoàn toàn do chấn thương từ nhỏ, nếu muốn phục hồi thị lực thì chỉ còn một cách duy nhất, ghép giác mạc. Nhưng loại phẫu thuật này hiện nay ở trong nước vẫn còn vô cùng khó khăn, chưa nói đến bệnh nhân tự nguyện hiến giác mạc có thể đảm bảo giác mạc hoàn toàn không bị gì hay không, chỉ nói đến số lượng hiến tặng khan hiếm thì gần như không thể thực hiện…”
“Vậy… bác sĩ, còn ở nước ngoài thì sao?”
Chu Ứng Xuyên vội hỏi.
“Nước ngoài à?”
Nữ bác sĩ hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, cô không ngờ lại có người hỏi đến tình hình ở nước ngoài, thường thì bệnh nhân nghe đến đó là đã bỏ cuộc.
Đi ra nước ngoài để phẫu thuật, có mấy ai dám nghĩ đến?
Phần lớn mọi người cả đời này còn chưa từng bước chân ra khỏi quê hương của mình, nhưng với chức trách nghề nghiệp, cô vẫn trả lời.
“Nếu cậu hỏi về tình hình ở nước ngoài thì đúng là, xét về nguồn giác mạc và trình độ kỹ thuật phẫu thuật hiện tại, khả năng thành công ở nước ngoài sẽ cao hơn một chút. Nhưng đi nước ngoài để phẫu thuật không phải chuyện dễ dàng, chưa nói đến việc người bình thường rất khó có cơ hội ra nước ngoài, chỉ riêng chi phí thôi, e là con số không nhỏ đâu…”
Ánh nắng buổi chiều gay gắt, nhưng không làm tan đi cái lạnh cuối xuân.
Từ bệnh viện đi ra, Chu Ứng Xuyên cúi đầu nhìn tờ phiếu đăng ký khám trong tay.
Một lát sau, anh gấp tờ giấy lại, nhét vào túi trong của áo khoác.
...
Lần này Vương Triệu Hưng chọn đúng người rồi, lô hàng ông nhập về đều là toàn bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm thượng hạng, chất vải mượt mà, ánh lên vẻ mềm mại bóng bẩy, loại hàng tơ dệt này đặc biệt được người nước ngoài ưa chuộng, lại đang là một trong những mặt hàng xuất khẩu chính để thu ngoại tệ.
Mấy năm gần đây Gia Lăng mở ra không ít xưởng se tơ nhỏ, vì chưa có tiếng tăm nên giá cả vẫn còn thấp, Trịnh Quân đã thương lượng xong hợp đồng xuất khẩu ra nước ngoài, chỉ cần chuyển giao lại cho Vương Triệu Hưng là có thể kiếm được món lời lớn.
...
Tác giả có lời muốn nói:
Ở thành phố lớn, ba Chu lần đầu tiên bắt được một tia hy vọng!
Chỉ sợ không có khả năng, nhưng mấy chữ không có khả năng đó không nằm trong từ điển của ba Chu, tính toán rõ ràng, chuyện anh phải làm, không được không có khả năng.