Chương 41: Hứa Đường, ước mơ của cậu là gì

Có lúc, Hứa Đường thật sự nghi ngờ… không biết Chu Ứng Xuyên không thời gian để nghỉ ngơi không…

Không thì sao những lúc cậu ngủ thì Chu Ứng Xuyên còn thức, cậu vừa mở mắt ra thì Chu Ứng Xuyên đã sớm không còn trên giường nữa.

Cứ tiếp tục như vậy… Hứa Đường thật sự lo lắng, sợ rằng cơ thể của Chu Ứng Xuyên sẽ chịu không nổi.

“Vậy… em đi.”

Thấy Hứa Đường đồng ý, Mạc Tiểu Tường mừng rỡ kéo cậu chạy về hội trường nhỏ ở tầng một của trường.

“Cho cậu nè, cậu tới muộn đấy, vừa rồi cô giáo đã nói rồi, tiết mục lần này là Phùng Thiến Thiến đàn piano phía trước, bọn mình đứng phía sau theo nhạc mà đọc thơ. Đây là phần lời nè, câu của cậu ở ngay chỗ này…”

Nghe qua thì cũng không có vẻ gì là khó khăn cả.

“Tôi đọc câu nào?”

“Cậu nhìn đi, chẳng có bao nhiêu, chỉ một câu thôi mà…”

“Tôi không nhìn thấy, mới phải hỏi cậu đấy.”

“À à tôi quên mất tiêu.”

Mạc Tiểu Tường vội vàng kẹp tờ giấy giữa cằm và ngực, rồi chỉ bằng tay cho Hứa Đường.

“Câu của cậu là Dù mây đen che phủ đôi mắt em, nhưng không thể che mờ giấc mơ trong tim em."

Hứa Đường thì thầm đọc lại câu đó một lượt.

“Chỉ một câu vậy thôi à?”

“Ừa, chỉ thế thôi! Dễ mà, tôi nói rồi còn gì, hai mươi tệ này đúng là từ trên trời rơi xuống! Nãy giờ tôi ở đây đợi cậu cả buổi, thấy cậu chưa tới còn sợ không còn suất nữa cơ, may mà kịp lúc chạy đi nói với cô là cậu đang ở trong lớp, ai dè tôi mới đi có một vòng, bọn họ đã lên trước tìm cậu mất rồi…”

Mạc Tiểu Tường là kiểu người nghĩ gì nói nấy, cậu đã nói Hứa Đường là bạn thì thật lòng xem Hứa Đường là bạn.

“Hứa Đường, ước mơ của cậu là gì?”

“Tôi không biết.”

“Sao cái gì cậu cũng không biết! Tôi nói cậu nghe nha, ước mơ của tôi là trở thành ngôi sao võ thuật, sau đó kiếm thật nhiều tiền! Cậu biết Lý Tiểu Long chứ? Đó là thần tượng của tôi đấy!”

Hứa Đường thầm nghĩ, ước mơ là gì thì cậu chưa rõ, nhưng nếu nói điều ước lớn nhất hiện tại, thì chính là mong Chu Ứng Xuyên có thể… nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.

Chỉ cần một chút thôi… là đủ rồi.

Chẳng bao lâu sau, mấy thầy cô phụ trách chương trình đến, bắt đầu tận tình hướng dẫn các bạn học sinh, người thì khiếm thị, người thì ngồi xe lăn, người lại khiếm thính, sắp xếp vị trí đứng.

Hứa Đường và Mạc Tiểu Tường được xếp vào hàng đầu bên góc phải, phần sau của nhóm đọc thơ, nói đúng hơn thì cả hai đều đóng vai trò nền trong tiết mục.

Mạc Tiểu Tường còn được giao thêm một động tác đến đoạn cuối, khi đọc “thả bay ước mơ” thì giơ tay cao lên trời.

...

Cùng lúc đó, khi Hứa Đường đang bị lôi đi tập luyện, phía bên Chu Ứng Xuyên, Vương Triệu Hưng không trực tiếp tới Gia Lăng mà trước tiên đưa họ quay về quê cũ ở Thâm Châu.

Vương Triệu Hưng đãi tiệc linh đình tại một nhà hàng sang trọng trên đường Bình Giang để cảm ơn người trung gian đã kết nối đơn hàng lần này.

Thâm Châu, trung tâm kinh tế vùng Dương Tử từ xưa đến nay, danh tiếng lẫy lừng, hiện nằm trong top đầu cả nước về GDP.

Buổi trưa, Vương Triệu Hưng cùng với đại ca cung ứng hàng cho ông ta lần này đã uống đến say mềm, hai người vai khoác vai, xiêu xiêu vẹo vẹo đứng trước cửa nhà hàng.

“Lão Trịnh à! Lần này ông cứu tôi một mạng lớn đấy! Tôi, Vương Triệu Hưng, ghi nhớ ân tình này… Ông đúng là kéo tôi ra khỏi nước sôi lửa bỏng mà, ông không biết đâu, giờ tôi sống nhờ khoản lợi nhuận từ mẻ hàng này đấy, không thì cái thằng em này đã bị người ta giăng bẫy, suýt nữa thì tiêu đời rồi…”

Người đàn ông được gọi là “lão Trịnh” thực ra cũng là nể mặt ba của Vương Triệu Hưng.

Nhưng lần này Vương Triệu Hưng đích thân ghé qua Thâm Châu để cảm ơn ông, khiến ông ta cũng thấy nở mày nở mặt, vỗ vai Vương Triệu Hưng mà cười sảng khoái.

“Ông cứ yên tâm, lô hàng này toàn là tơ tằm hảo hạng, mấy lão Tây vừa thấy đã sáng rực mắt, ông chỉ cần ký hợp đồng chuyển tay là có thể lời ngay khoản này, lấp được cái lỗ kia là chắc chắn, trăm phần trăm không thành vấn đề…”

Trịnh Quân giơ tay ra dấu một con số, Vương Triệu Hưng bật cười lớn, hai người đàn ông lưu luyến mãi ở cửa nhà hàng không nỡ chia tay.

Tài xế mà Vương Triệu Hưng dẫn theo để chở hàng cũng bị mời rượu liên tục trong bữa ăn, uống đến nỗi không chịu nổi, phải vịn vào gốc cây mà nôn thốc nôn tháo, Vương Triệu Hưng đảo mắt một vòng, vừa vặn nhìn thấy Chu Ứng Xuyên thanh toán xong đi ra.

“Ứng Xuyên, cậu đi giúp tôi đưa lão Trịnh về nhé, khu dân cư Phúc Viện trên đường Tùng Nam, cứ đi thẳng phía trước, quẹo hai lần là tới…”

Vương Triệu Hưng cũng đã say mèm, lục túi lôi chìa khóa xe ra ném cho Chu Ứng Xuyên, Vương Triệu Hưng đầu nặng chân nhẹ, suýt chút nữa trượt chân ngã lăn từ bậc tam cấp xuống, may mà Chu Ứng Xuyên nhanh tay lẹ mắt, kịp đỡ lại.

Anh dúi tiền cho nhân viên giữ cửa, báo số phòng, nhờ họ giúp đưa hai người kia về, nhân viên lập tức gọi thêm người hỗ trợ.

Chu Ứng Xuyên đỡ Trịnh Quân đang say khướt, hỏi bảo vệ địa chỉ khu Phúc Viện, rồi lái chiếc Santana của Vương Triệu Hưng đưa người về.