“Cô ơi, vậy em về trước nhé.”
Hứa Đường cúi đầu thu dọn sách vở, cẩn thận xếp lại vở, bút và bảng chữ nổi.
Khi cậu lần tay theo mép bàn đứng dậy, cửa lớp bất ngờ mở ra.
Một người đàn ông đeo kính bước vào, tìm ngay đến chỗ Hứa Đường.
“Tiểu Ái, giúp thầy ghi lại nhé, chính là bạn học này, chương trình kỷ niệm xây dựng thành phố đang thiếu một người đọc diễn cảm, để bạn này lên thay đi…
...
Người đàn ông ấy chính là giáo viên văn phòng, phụ trách truyền thông đối ngoại, người mà Hứa Đường và Chu Ứng Xuyên từng gặp dưới sân trường ngày đầu tiên.
Thầy Trương, thầy có nhầm người không đấy? Là Hứa Đường thật sao? Mắt cậu ấy...”
“Ôi dào, giờ chỉ còn thiếu mình cậu ấy thôi! Thành phố tổ chức lễ hội mừng 10 năm thành lập ở quảng trường Nhân dân, hôm qua họp với mấy đơn vị ở Bồi Giang, thầy hiệu trưởng nhà mình khó khăn lắm mới giành được một suất biểu diễn. Ban lãnh đạo trường họp sáng nay đã thống nhất sẽ chọn học sinh lớp Tự Cường lên biểu diễn rồi…”
“Học sinh lớp Tự Cường biểu diễn? Nhưng thầy Trương, trường mình đâu thiếu đội múa đâu, lại còn từng đoạt giải cấp thành phố nữa. Nếu đem đội múa đi biểu diễn chắc chắn hiệu quả sẽ tốt hơn chứ?”
Thầy giáo kéo cô giáo sang một bên, hạ giọng nói.
“Cô sao lại nghĩ đơn giản vậy? Múa thì ai mà không múa được? Là đội múa của thành phố không biết múa, hay đoàn nghệ thuật cấp tỉnh không biết múa? Nhưng nếu để một học sinh khuyết tật lên biểu diễn thì sao? Đó sẽ là tiết mục độc nhất vô nhị trong cả chương trình đấy!”
“Đến hôm đó, lãnh đạo thành phố sẽ ngồi đầy bên dưới. Hiệu trưởng đã nói rồi, trường ta ở Bồi Giang vẫn chưa có tiếng tăm gì đáng kể, phải tận dụng cơ hội từ buổi lễ kỷ niệm thành lập thành phố này để quảng bá tên tuổi. Đưa học sinh lớp Tự Cường lên sân khấu chẳng phải càng thể hiện tinh thần nhân ái của trường ta sao? Đến lúc báo chí đưa tin, còn hiệu quả hơn bất kỳ chiến dịch truyền thông nào… Đương nhiên, cũng là để kêu gọi xã hội quan tâm hơn đến giáo dục trẻ em khuyết tật. Cô nghĩ mà xem, bây giờ cả thành phố này có mấy trường sẵn lòng nhận học sinh khuyết tật? Với trường, với các em, đều là chuyện tốt mà.”
Cô giáo nghe vậy thì cũng hiểu ra, cô quay sang Hứa Đường, nhẹ giọng.
“Hứa Đường, ý của thầy Trương là, trường đang định để lớp Tự Cường các em biểu diễn trong buổi lễ kỷ niệm xây dựng thành phố. Em có muốn tham gia không?”
Hứa Đường khẽ lắc đầu.
Cậu thật sự không có tâm trạng đi diễn gì cả.
Cậu lần tay theo quai cặp, đeo lên vai, vừa chuẩn bị rời đi thì ở cửa đã thấy Mạc Tiểu Tường hớt hải chạy tới.
“Thầy… thầy Trương! Em nói rồi mà, chắc chắn Hứa Đường ở đây! Hứa Đường, đi thôi, bọn tôi đợi cậu mãi mà cậu chẳng đến, mau đi nghe cô giáo nói về buổi tập chương trình nè!”
“Tôi không muốn đi…”
Thấy Hứa Đường từ chối, Mạc Tiểu Tường nhìn cậu như thể vừa tận mắt thấy ai đó gặp tiền rơi trên đất mà không thèm nhặt vậy.
“Hứa Đường, cậu sao thế? Sao lại không muốn đi?”
“Tôi không thích… tôi cũng không biết biểu diễn gì cả…”
Mạc Tiểu Tường kéo tay áo cậu, thì thầm.
“Có phải cậu nghe không rõ ý cô giáo không? Mà đi cũng chẳng có gì to tát đâu, tôi xem qua rồi, chúng ta không phải vai chính, Phùng Thiến Thiến mới là nhân vật chính. Chúng ta chỉ cần đứng phía sau đọc vài câu là xong, mà đi còn được cho hai mươi tệ đó! Hai mươi tệ đấy! Cậu cũng không muốn à?”
Hai mươi tệ đủ để Mạc Tiểu Tường cọ nhà vệ sinh nửa tháng, giờ chỉ cần đứng trên sân khấu nói vài câu là kiếm được, trong mắt cậu chẳng khác nào tiền từ trên trời rơi xuống.
“Có thật là cho hai mươi tệ không?”
Hứa Đường hỏi.
Cô giáo đứng bên cạnh cũng là người trong ban tổ chức chương trình lần này, cô nhớ rõ Hứa Đường là học sinh cùng anh trai đến ghi danh trước đó, cô mỉm cười nhẹ nhàng.
“Hứa Đường à, đây là cơ hội rất tốt, không chỉ trường có hỗ trợ, nếu biểu diễn tốt, còn có thể lên báo, biết đâu sẽ có các mạnh thường quân tài trợ học phí cho em và các bạn…”
“Tài trợ học phí?”
Mạc Tiểu Tường vừa nghe đã sáng bừng cả mặt.
“Cô ơi, thật sự có người chịu tài trợ học phí cho bọn em ạ? Có phải là toàn bộ không? Còn tiền ký túc xá thì sao?...”
Mạc Tiểu Tường thường ngày tiết kiệm từng xu, giờ nghe đến chuyện tài trợ học phí, liền đuổi theo cô giáo hỏi dồn dập. Hứa Đường cũng trầm ngâm một lúc.
Hiện tại, mỗi học kỳ cậu phải đóng đến 500 tệ, là một số tiền thực sự không nhỏ.
Nếu tham gia biểu diễn mà có người tài trợ học phí thật…
Liệu có phải Chu Ứng Xuyên sẽ đỡ vất vả hơn không?
Hứa Đường cảm nhận được rất rõ, dạo gần đây, Chu Ứng Xuyên ngày càng bận rộn, anh vừa phải giúp ông chủ Vương xử lý đủ việc, vừa phải lo cho cậu, lại còn phải tranh thủ ôn tập nữa.
...
Tác giả có lời muốn nói:Tiểu Hứa: Đệ nhất thiên hạ tra tấn bàn ăn.
Trong mắt người khác (nhìn vài lần là phải ôm tim cầu nguyện): Nhìn Hứa Đường ăn cơm, đúng là… cmn tổn thọ thiệt!
Trong mắt ba Chu (ánh mắt sủng ái): Ăn rồi là được! (Ăn kiểu gì không quan trọng) → Chỉ cần không ói là ngoan lắm rồi!