Chu Ứng Xuyên nhìn cậu mím cái miệng nhỏ giận dỗi, chẳng buồn bảo Hứa Đường xuống đất tự đi nữa, cứ để Hứa Đường bám lấy người mình như vậy, anh ôm cậu ra ngoài, đến bếp cắt một đĩa dưa muối nhỏ.
Trộn cùng với cháo trắng mới nấu xong, để nguội bớt rồi đút cho Hứa Đường ăn.
“Vậy thì anh đưa em cái chổi có gai đó đi…”
Đừng tưởng cậu mù là hay quên, trí nhớ của Hứa Đường tốt lắm, Chu Ứng Xuyên cầm lấy chiếc bánh bao nướng bên lò, cẩn thận cạo phần cháy bên ngoài, bẻ đôi lấy phần ruột mềm nhất, sạch nhất, chờ nguội rồi đút cho cậu.
Nhưng Hứa Đường ăn không được nhiều.
Ăn được một lúc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bắt đầu hiện rõ vẻ bị nghẹn, vừa mới há miệng muốn nhổ ra thì đã bị Chu Ứng Xuyên nhanh tay đút một muỗng cháo vào miệng, phá tan kế hoạch.
“Không được nhổ, ăn vào.”
“Không muốn nữa… Em là Đại Hoàng chắc?”
Đại Hoàng là con chó nhà nuôi, cái gì đút cũng ăn.
“Em còn khó nuôi hơn cả Đại Hoàng.”
Có lẽ vì tuổi thơ từng đói khát quá mức, dạ dày bị tổn thương nặng, nên Hứa Đường mắc chứng biếng ăn nhẹ, vậy nên chuyện ăn uống của cậu từ trước đến giờ, chỉ có Chu Ứng Xuyên mới quản được.
Hứa Đường vừa nhai vừa thấy tủi thân: “Anh biết rõ em không ăn nổi nhiều như vậy, bây giờ rõ ràng là anh đang bắt nạt em…”
Hứa Đường quá gầy, trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, làm cho cậu ăn uống đàng hoàng luôn là việc khiến Chu Ứng Xuyên đau đầu.
Mắt thấy giờ đi khám ở trạm y tế sắp muộn, mà Hứa Đường vẫn cứ ngồi đó gặm nửa cái bánh bao chưa xong.
“Chu Ứng Xuyên, em muốn uống nước.”
Chu Ứng Xuyên bị cậu mè nheo đành hết cách, đành pha cho cậu ly nước ấm, cậu nâng cái ca sành, uống được hai ngụm thì lại phân tâm, duỗi tay mò lên mặt bàn.
Mỗi một tấc đất ở đây, Hứa Đường đều thuộc nằm lòng, tay cậu chạm đến tấm bảng chữ nổi bằng nhựa màu xanh lá, đã dùng nhiều năm rồi nên viền nhựa xung quanh được quấn chặt bằng băng keo để khỏi bung ra, bằng không nó sẽ gãy thành từng mảnh.
“Đường Đường, tay em có bẩn không?”
“Không bẩn, em dùng tay này để gõ.”
Cậu cúi đầu, gõ từng tiếng "tạch tạch tạch" lên bảng, Chu Ứng Xuyên khẽ nhắm mắt, chẳng rõ cậu đang gõ gì, chỉ biết đó là cái cớ để trì hoãn thời gian.
“Đường Đường, lại đây ăn hết đã rồi hẵng chơi.”
“Chờ chút, em không chơi đâu, em đang viết thư cho dì Chu mà.”
Cậu nói hùng hồn như thể đang làm chuyện quan trọng lắm, nhưng Chu Ứng Xuyên đâu dễ bị mấy chiêu mè nheo con nít này dụ dỗ. Mặc cho Hứa Đường la oai oái, cậu vẫn bị Chu Ứng Xuyên chặn tay ngang nhẹ nhàng bế lên, đặt ngồi xuống chiếc ghế con bên bàn ăn.
“Anh vô lý! Em thực sự có chuyện quan trọng muốn nói với dì Chu mà…!”
Chu Ứng Xuyên liếc nhìn tấm bảng giấy nổi trước mặt, có mấy hàng chấm nhỏ nổi lên, nét gõ đều và cẩn thận, dịch ra là:
“Dì Chu, con nhớ dì lắm, nhớ lắm lắm, con rất ngoan, nhưng dạo này Chu Ứng Xuyên đối xử với con rất tệ, ba tuần trước còn bắt con đọc hai trang lịch, rồi còn…”
Phần liệt kê tội trạng còn chưa viết hết, nhưng nhìn cái tấm giấy tái chế to hơn cả đầu Hứa Đường, thì chắc chắn là cậu định viết nhiều lắm.
“…”
Chu Ứng Xuyên chỉ biết thở dài.
Khó khăn lắm mới đút xong nửa bát cháo còn lại cho Hứa Đường, còn lại một miếng bánh bao cuối cùng, Hứa Đường sống chết cũng không nuốt nổi nữa, cậu ăn đến đau đớn, như đứng đống lửa, như ngồi đống than, đôi mắt xinh đẹp ánh lên giọt lệ lấp lánh.
“Chu Ứng Xuyên, em thực sự no rồi, không tin anh sờ thử đi… Anh sờ thử mà xem, ăn thêm một miếng nữa là em nôn ra mất…”
Với Hứa Đường, không thể cưỡng ép, Chu Ứng Xuyên đặt tay lên bụng cậu, quả thật đã hơi phồng lên, Hứa Đường sợ anh không tin, liền vòng tay ôm cổ anh, khuôn mặt nhỏ áp vào vùng cổ nơi mạch máu đập mạnh, tội nghiệp dụi tới dụi lui.
“Em thật sự nuốt không nổi nữa… Em muốn nôn rồi, Chu Ứng Xuyên… lần sau em hứa sẽ ăn ngoan mà…”
Cậu vừa rêи ɾỉ vừa cam đoan, mà những lúc như vậy, Chu Ứng Xuyên gần như không bao giờ nỡ từ chối, nhiều năm qua, lần nào cũng thế, chưa từng có ngoại lệ.
Chu Ứng Xuyên nghiêng đầu, hôn nhẹ lên khóe mắt Hứa Đường.
“Được rồi, ngoan, đừng khóc nữa, anh biết, không phải lỗi của em.”
Anh hiểu rõ, việc không ăn được không phải do Hứa Đường cố tình, Hứa Đường cũng chẳng điều khiển nổi chính mình, nếu cảm giác thèm ăn và đói khát xuất phát từ một dây thần kinh cảm nhận nào đó, thì dây thần kinh đó ở Hứa Đường đã sớm hỏng từ khi còn nhỏ, sớm đã hỏng gần hết.
Hứa Đường thở phào nhẹ nhõm, còn Chu Ứng Xuyên thì ngửa đầu uống nốt phần cháo cậu bỏ lại, nhét nốt miếng bánh bao vào miệng, rồi cõng Hứa Đường ra khỏi nhà.
...
Gần đến Tết rồi, năm nay đợt không khí lạnh kéo về dữ dội bất ngờ, cả tỉnh Tô Nam trở tay không kịp, nghe nói phía Bắc đã có người chết vì lạnh, nên trong thị trấn, ngay cả những gia đình bà con thân thiết cũng chẳng mấy ai lui tới, trạm y tế mấy hôm nay cũng vắng hoe.