Chương 39: Hứa Đường lại có thể giải được

...

Ở lại trường một mình, Hứa Đường trông buồn bã, ỉu xìu thiếu sức sống.

Buổi sáng có tiết văn hóa, với cậu không hề khó, ngoại trừ một vài phương trình trong môn Hóa khiến cậu hơi vất vả trong việc hình dung phản ứng, còn lại như Toán, Vật lý thì đơn giản hơn nhiều, thậm chí còn không bằng lúc được Chu Ứng Xuyên dạy ở nhà.

Thế nên, cậu ngồi trong lớp buồn chán vẽ vời linh tinh lên giấy, chẳng tập trung gì, cuối cùng bị giáo viên Toán phát hiện.

Trường Nghệ thuật Kiều Bình là một ngôi trường có tiếng ở vùng Thâm Châu.

Đây là một trong những trường tư thục đầu tiên “ăn được con cua” trong làn sóng cải cách giáo dục, lại gắn thêm danh xưng “nghệ thuật” nên vừa có danh tiếng, đãi ngộ giáo viên cũng rất tốt, áp lực công việc nhẹ nhàng, cho nên giáo viên thường rất kiên nhẫn với học sinh.

Sau giờ học, cô giáo tìm riêng Hứa Đường hỏi nhỏ.

“Hứa Đường, em không nghe kịp bài giảng à?”

Hứa Đường lắc đầu.

Cô giáo biết, học sinh khuyết tật thường có nền tảng học tập yếu hơn, không theo kịp tiến độ lớp là chuyện bình thường.

Cô liếc nhìn cuốn vở của cậu, chỉ toàn những nét vẽ nguệch ngoạc loằng ngoằng, không rõ hình thù.

Cô nhẹ nhàng hỏi.

“Hứa Đường, em không hiểu chỗ nào? Là phần hình học không gian hôm nay à? Đúng là nội dung này hơi khó, nếu em chưa hiểu thì có thể đến văn phòng tìm cô sau tiết học, cô sẽ giảng kỹ hơn cho em. Nhưng mà em không thể vì mắt mình không nhìn thấy mà bỏ bê việc học, rồi buông xuôi mọi thứ… Người ta chỉ có học hành mới mở ra được những cánh cửa lớn hơn trong cuộc đời…”

“Cô ơi, em hiểu mà.”

Hứa Đường chợt hoàn hồn.

Ban đầu cậu không định trả lời, vì tâm trạng cậu đang rất tệ, chẳng muốn nói chuyện với ai, nhưng Chu Ứng Xuyên đã từng dạy cậu rằng, phải biết lễ phép với người khác, đặc biệt là giáo viên, càng phải tôn kính nhiều hơn.

Nếu không Chu Ứng Xuyên biết được sẽ tức giận.

“Em hiểu à?”

Cô giáo hơi ngạc nhiên, không mấy tin tưởng lời Hứa Đường, con trai thường hay sĩ diện, huống hồ phần cô giảng hôm nay là chương trình học kỳ hai lớp 11 ở trường công, không phải học sinh nào cũng tiếp thu được dễ dàng.

“Hứa Đường, nói dối không phải thói quen tốt đâu. Nếu em không hiểu, cứ nói với cô, cô sẽ không cười nhạo em đâu.”

“Cô, bài tập cuối tiết cô giảng, đáp án là A.”

Hứa Đường không phải bị mù từ nhỏ.

Ngược lại, cậu bị mất thị lực khi đã mười tuổi, tức là cậu đã kịp ghi nhớ một phần thế giới bằng đôi mắt của mình. Thêm vào đó, Hứa Đường vốn rất thông minh, ở thị trấn nhỏ nơi cậu lớn lên, vì quá nhàm chán, hồi tiểu học cậu đã lén học ké chương trình cấp hai, thậm chí còn nghe trộm cả bài giảng cấp ba.

Vì vậy, trước khi rời khỏi thị trấn, lúc trường cũ bị phá bỏ, Chu Ứng Xuyên từng khuyên cậu tiếp tục đi học, cậu lại thẳng thừng nói không muốn, không phải vì không hiểu bài, mà là quá nhàm chán, những thứ thầy cô giảng, cậu đã thuộc lòng từ trước rồi.

Hứa Đường đưa tay lần tìm cuốn vở của mình.

“Thưa cô, hình vẽ cuối cùng cô vẽ trên bảng là hình đa diện đều 24 mặt tam giác đều. Các đỉnh của nó cũng chính là trung điểm các cạnh của khối lập phương, từ điểm này… đến điểm này… rồi đến điểm này, ba cạnh bên đó vuông góc với nhau, nên có thể tính được thể tích của khối chóp tam giác đều… Từ đó loại trừ được B và C… Em giả định tâm của khối cầu nằm tại đây, nối từ điểm này, rồi lấy trung điểm ở đây… sẽ tạo ra một tam giác đều… Bằng cách này, em loại luôn đáp án D, nên đáp án đúng là A. Chỉ là… bán kính của A hơi khó tính, nên em không tính nữa...”

Tuy Hứa Đường nói không nhanh, nhưng mạch suy luận lại vô cùng rõ ràng, cậu thậm chí còn bỏ qua cách giải tiêu chuẩn, chọn một hướng đi riêng.

Cô giáo không khỏi kinh ngạc, cứ thế nhìn Hứa Đường chỉ tay vào những đường nét nguệch ngoạc trên trang giấy của mình.

Đây là một bài toán vượt chương trình, cô cắt ra từ tạp chí chuyên ngành, định để học sinh luyện tập tư duy là chính.

Không ngờ, Hứa Đường lại có thể giải được.

“Hứa Đường, em làm cách nào ra kết quả vậy? Đây là bản nháp em vẽ sao…?”

“Không ạ, đây chỉ là em vẽ linh tinh thôi.”

Hứa Đường trả lời.

“Bài này không cần vẽ nháp đâu, vừa rồi em nghĩ trong đầu là ra, anh em dạy em ở nhà cũng toàn dạy theo cách đó.”

Bởi vì mỗi lần Chu Ứng Xuyên dạy cậu học, đa phần thời gian đều tranh thủ lúc bắt cậu ăn cơm, nên anh thường chọn những cách tính nhẩm, không cần giấy bút, dần dà Hứa Đường quen với việc giải toán bằng trí nhớ, bằng đầu óc hơn.

Thật ra, so với đề này, mấy bài Chu Ứng Xuyên dạy cậu ở nhà còn khó hơn nhiều.

Cũng vì thế, mỗi lần đến “trò chơi ăn cơm”, đầu óc cậu mới hay bị quay cuồng, còn thường xuyên… thua.

Cô giáo vẫn chưa hết bàng hoàng, cô nhìn chằm chằm vào cuốn vở nháp của Hứa Đường thêm mấy lượt, chỉ thấy chi chít những đường kẻ rối rắm không đầu không cuối.

Vậy mà một bài toán phức tạp về khối bán đa diện đều như vậy, cậu lại chỉ cần hình dung trong đầu là có thể giải ra, thậm chí còn áp dụng nhiều đường phụ phức tạp nữa.