Chương 38: Cưng chiều tới tận mây xanh

Mạc Tiểu Tường vốn là người nóng tính từ nhỏ, phải cố gắng lắm mới ép mình dời mắt đi, Mạc Tiểu Tường mở tủ đựng đồ của mình, đếm lại số tiền lương tháng này định gửi về nhà, cẩn thận gấp lại, cho vào phong bì, viết địa chỉ lên rồi đóng tủ lại. Khi đó, Mạc Tiểu Tường lại nhìn thấy túi kẹo mà Chu Ứng Xuyên để lại cho mình tối qua.

Dưới gối Hứa Đường chỉ còn độ bảy, tám viên, nghĩa là gần như cả túi kẹo đều đưa cho Mạc Tiểu Tường.

Chắc để cảm ơn cậu đã chăm sóc Hứa Đường...

Chỗ kẹo ấy ngoài chợ cũng phải mười mấy tệ, bằng gần nửa tháng tiền công của cậu rồi, Mạc Tiểu Tường khẽ thở dài, nhớ tới hình ảnh anh Chu sáng nay ngồi tạm qua đêm trên chiếc ghế ngoài trời chỉ vì sợ Hứa Đường ngủ không ngon… Ở nhà, hẳn anh ấy còn thương yêu em trai hơn thế nữa.

Có một người anh như vậy... thật tốt biết bao.

Mạc Tiểu Tường lại lấy thêm một nắm kẹo, định gửi về quê, rồi nghĩ đến chuyện “ăn của người ta thì phải biết điều”, nên quay lại nhắc Hứa Đường lần nữa, kẻo Hứa Đường chậm chạp quá lại lỡ bữa sáng.

Nhưng vừa quay đầu lại, liền thấy… Hứa Đường mới chỉ cài được một nửa hàng khuy.

Mạc Tiểu Tường: “…”

Mạc Tiểu Tường nhìn nắm kẹo trong tay, dù lúc rời đi Chu Ứng Xuyên cũng không ép buộc cậu phải làm cái gì, nhưng bản năng đã từng chăm sóc em gái khiến cậu lần đầu trong đời cảm thấy... từ gì nhỉ, cô giáo từng giảng trên lớp… đại loại như "quay lại giấc mơ cũ" gì đó…

Dù sao thì, Mạc Tiểu Tường cũng tự an ủi mình, có thể Hứa Đường mặc quần áo chậm chỉ là vì không nhìn thấy.

Qua mấy ngày tiếp xúc, Mạc Tiểu Tường cảm thấy Hứa Đường là một người bạn rất tốt, rất tử tế, ít nhất khi biết cậu vừa học vừa làm ở đây, Hứa Đường không hề khinh thường cậu, cũng chẳng giống mấy bạn khác trêu chọc cậu là thằng nhà quê một tay, còn đồng ý ở cùng phòng với cậu nữa…

Nếu Hứa Đường coi cậu là bạn, thì cậu cũng phải xem Hứa Đường là bạn!

Đã là bạn thì phải giúp đỡ nhau…!

Đúng vậy!

Mạc Tiểu Tường đã tự mình làm hẳn một bài xây dựng tâm lý trong đầu, dặn lòng phải kiên nhẫn, phải giúp đỡ bạn bè.

Nhưng toàn bộ lớp phòng thủ tâm lý ấy đã vỡ vụn tan tành ngay sau khi cậu chứng kiến cảnh Hứa Đường ăn sáng.

“Hứa Đường, cậu đang làm gì thế?”

“Ăn sáng…”

“Ăn là phải ăn chứ, sao cậu cứ ngồi mãi mà chẳng ăn miếng nào… với lại… tại sao lại bóc vỏ bánh bao vậy?”

Mạc Tiểu Tường từ bé tới giờ chưa từng thấy ai bóc vỏ bánh bao, huống hồ là cái bánh chỉ to cỡ lòng bàn tay như thế này.

Đã thế, bánh bao lại đặc ruột chứ có nhân đâu, bóc làm cái gì?

Vỏ ở đâu mà bóc?

“Hứa Đường, cậu biết thế này là lãng phí lương thực không…”

“Tôi đâu có lãng phí, tôi vẫn ăn mà, chỉ là tách ra ăn thôi…”

Hứa Đường có lý lẽ riêng của mình, trong cảm nhận của Hứa Đường, bánh bao và vỏ bánh là hai hương vị hoàn toàn khác nhau.

Hứa Đường không thích ăn chung, nên cứ từ tốn bóc từng lớp vỏ, gom lại một góc khay inox, còn phần ruột thì để riêng ra.

Rõ ràng là có nguyên tắc riêng!

Mạc Tiểu Tường ngồi nhìn mà im lặng không nói nên lời, chỉ mỗi việc bóc vỏ bánh thôi mà Hứa Đường cũng làm mất đến bảy tám phút.

“Hứa Đường, còn bát cháo kia, cậu không ăn à?”

“Chút nữa tôi ăn… đợi nguội thêm tí.”

Chút nữa là nguội ngắt luôn đấy…

Mạc Tiểu Tường nhìn không nổi nữa, cầm bát cháo lên, vừa uống vừa ăn bánh bao, chưa đầy năm phút đã sạch sẽ, quay sang nhìn thì thấy Hứa Đường lại đổi sang “mục tiêu” mới.

Bữa sáng ở trường gồm một bát cháo trứng, một cái bánh bao nhỏ, một viên bánh mè rán, đó là món mà dân bản địa ở Bồi Giang rất thích, thêm ít dưa chua ăn kèm.

Dưa chua thì khỏi nói, Hứa Đường chẳng hề động tới, giờ cậu lại bắt đầu tỉ mẩn nhặt từng hạt mè trên viên bánh rán ra.

Mắt Mạc Tiểu Tường hoa lên vì sốc.

“Hứa Đường… ở nhà cậu cũng ăn kiểu này à?”

Hứa Đường suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.

“Ở nhà thì không ồn như ở đây…”

Trường học đông người, lúc ăn sáng đều nói chuyện rôm rả, nhưng giờ thì yên tĩnh rồi, bởi vì mọi người ăn xong đã đi hết rồi còn đâu.

Mạc Tiểu Tường cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hỏi luôn.

“Vậy… anh Chu thấy cậu ăn thế này, anh ấy không phạt cậu à?”

“Tại sao lại phạt tôi?”

Hứa Đường không hiểu.

“Cậu ăn cơm ở nhà có bị phạt không?”

Mạc Tiểu Tường nghẹn họng.

Không phải là ăn cơm thì bị phạt, mà nếu Mạc Tiểu Tường mà ăn như thế ở nhà thì chắc mẹ cậu, thêm cả mấy bà cô bên ngoại, sẽ hợp lực đánh cho một trận tới mức không biết đường nào mà về.

“Lúc trước tôi ăn cơm ói ra thì Chu Ứng Xuyên có mắng tôi... Anh ấy biết khi nào là tôi ói thật, khi nào là giả bộ không muốn ăn... Lúc tôi ăn cơm ở nhà? Hình như đâu có bị phạt gì đâu, sao cậu lại hỏi vậy?”

Hứa Đường nghiêng đầu hỏi lại, ánh mắt đầy nghi hoặc, Mạc Tiểu Tường nhìn cậu, bỗng chốc hiểu ra, tại sao tối qua anh Chu lại phải ngồi cả đêm ngoài hành lang dưới trời lạnh như thế.

Vì cậu nhóc này… thật sự là một đứa trẻ được cưng chiều tới tận mây xanh!