Hứa Đường không hề nói dối Mạc Tiểu Tường, trừ mấy năm đầu chưa về Chu gia, cậu gần như chưa từng rời xa Chu Ứng Xuyên.
Đặc biệt là sau khi cậu mất đi thị lực, đến giờ cậu vẫn nhớ rõ, hình ảnh cuối cùng còn lưu lại trong đôi mắt mờ nhòa ấy là một mảng đỏ rực bị cơn mưa xối xả cuốn trôi, cậu nghiêng ngả lảo đảo đứng dậy, ôm trán, rồi nhìn thấy trong cơn mưa lớn, Chu Ứng Xuyên người đầy bùn đất, ánh mắt hoảng hốt nhìn cậu.
Khi ấy Chu Ứng Xuyên cũng chỉ đâu đó tầm mười tuổi, rất gầy guộc, cánh tay đều lộ rõ ra những đường gân xanh.
Nhưng chính là người gầy gò yếu ớt ấy, sau này lại không hề do dự mà cõng cậu trên lưng, trở thành đôi mắt của cậu.
Từ một đứa trẻ con năm nào đến bây giờ, hai người đã rời xa dì Chu, rời khỏi thị trấn nhỏ, giờ đây đã đến Bồi Giang.
Có thể tương lai phía trước còn đầy những điều mà bọn họ chưa biết...
Nhưng Hứa Đường không hề sợ, chỉ cần có Chu Ứng Xuyên bên cạnh, trên thế gian này chẳng còn điều gì khiến cậu phải lo sợ.
Mạc Tiểu Tường quét dọn vệ sinh xong, học sinh ở lại ký túc cũng đã lần lượt xuống căng tin ăn sáng.
Đợi mãi cũng không thấy Hứa Đường đâu, Mạc Tiểu Tường quay về phòng thì thấy Hứa Đường vẫn còn cuộn tròn mình ngủ vùi trong chăn.
“Hứa Đường, Hứa Đường…! Cậu phải dậy rồi, không là căng tin đóng cửa đó!”
Không còn Chu Ứng Xuyên ôm ngủ, đêm qua Hứa Đường trằn trọc mãi không yên, cậu nửa mê nửa tỉnh, cứ cảm giác như có ai đang gọi mình, nhưng lại nghe không rõ, cứ mơ mơ màng màng mãi đến tận nửa đêm mới thật sự chìm vào giấc ngủ.
Cậu mơ rất nhiều, một hồi thì là lúc còn bé, mẹ bế cậu trên tay, hát ru cho cậu nghe, một hồi lại là khi mới đến Chu gia, nửa đêm bò vào chăn của Chu Ứng Xuyên, lỡ tè ra cả giường, thế là giữa đêm Chu Ứng Xuyên phải dậy giặt chăn đệm...
“Hứa Đường… Hứa Đường…”
Hứa Đường nhíu mày, hé chăn, khẽ mở miệng.
“Cho em ngủ thêm chút nữa… đánh răng tí là xong mà… đâu có bẩn…”
Bình thường nếu Hứa Đường lười dậy quá, nói như thế nào cũng không chịu dậy thì Chu Ứng Xuyên sẽ trực tiếp giúp cậu đánh răng ngay trên giường.
Nhưng Mạc Tiểu Tường thì hoàn toàn không biết nên làm gì, chỉ biết vén mạnh rèm cửa cho sáng bừng lên, rồi chạy ào lên giường, lôi mạnh chăn ra.
“Đánh gì mà đánh, Hứa Đường, ba tầng nhà vệ sinh của trường tôi đã lau hết rồi đó, cậu dậy nhanh đi, không là trễ ăn sáng luôn!”
“…”
Hứa Đường úp mặt trong chăn một lúc lâu, cuối cùng cũng chậm rãi nhớ ra, hôm qua Chu Ứng Xuyên đã nói với cậu, anh phải theo ông chủ đi nhập hàng ở ngoài tỉnh, ba ngày sau mới quay trở về.
Những ngày này, cậu phải ở lại trường một mình.
Nghĩ tới đó, Hứa Đường không khỏi buồn rầu, cậu bắt đầu thấy nhớ Chu Ứng Xuyên rồi.
Trong chăn, cậu lặng lẽ đếm ngón tay.
Một ngày, hai ngày, ba ngày… đúng là lâu quá…
Cứ như bị ai hút cạn sinh khí, từ sáng sớm tinh mơ, cậu đã ỉu xìu như bong bóng xẹp hơi.
Một hồi lại nhớ Chu Ứng Xuyên đến mức muốn khóc, một lúc lại tự động viên bản thân cố gắng lên.
Hai nhân vật tí hon trong lòng cứ cãi qua cãi lại vài lượt, Hứa Đường mới miễn cưỡng gom góp được chút dũng khí để gắng gượng vượt qua ba ngày này.
Cậu chậm rãi bò dậy khỏi giường, lần mò tìm bộ quần áo mà tối qua Chu Ứng Xuyên đã gấp gọn để bên giường cho cậu, rồi cậu bắt đầu mặc từng món một từ chiếc đầu tiên.
Lúc ấy, Mạc Tiểu Tường trên giường đã dọn dẹp chăn màn xong xuôi, Mạc Tiểu Tường vịn một tay vào thang trèo xuống, nghĩ bụng lâu thế rồi chắc Hứa Đường cũng mặc xong gần hết. Ai ngờ vừa cúi đầu nhìn xuống thì thấy, Hứa Đường mới mặc đến chiếc đầu tiên, mà còn đang loay hoay chui đầu vào chiếc áo len.
“Hứa Đường, cậu chưa bao giờ tự mặc quần áo à?”
Tâm trạng Hứa Đường vốn đã không tốt, lại đang chật vật luồn đầu qua áo len, giọng nói ú ớ không rõ, Mạc Tiểu Tường bèn đưa tay ra giúp cậu kéo chiếc áo xuống.
“Cũng có mặc… nhưng thường thì anh tôi mặc giúp.”
Chu Ứng Xuyên mỗi sáng đều dậy rất sớm, luôn để cậu ngủ thêm một chút.
Nghe vậy, lông mày Mạc Tiểu Tường giật giật...
Cái kiểu được cưng chiều như bảo bối ở nhà là như thế đấy ư? Đang nghĩ ngợi, thì thấy Hứa Đường bắt đầu mặc đến chiếc thứ hai, là một chiếc áo khoác gile bông giữ ấm phần ngực và lưng.
Gile thì đơn giản thôi, không có tay áo, chỉ cần khoác vào là xong, Mạc Tiểu Tường nghĩ vậy, ai ngờ lại thấy Hứa Đường vẫn ung dung thong thả, bắt đầu cài từng cái khuy từ dưới lên từng cái một.
...
Tác giả có điều muốn nói:
Nhìn thấy tin nhắn gửi tới dồn dập, toàn mấy lời ngọt ngào như "Đường Đường ngoan lắm, bảo bối ơi", anh (run lên bần bật) liền nghĩ, có khi nào...
Là do bây giờ nhóc ấy đang ở giai đoạn (tiểu quái thú còn nhỏ), lại thêm tính cách vẫn còn ngoan ngoãn, chưa bước vào tuổi nổi loạn, trong nhà thì vẫn đang trong giai đoạn mới ổn định…
Chỉ cần liệt kê sơ sơ thôi đã thấy bao nhiêu cái “buff” như vậy rồi, (đưa microphone) ba Chu anh có sợ không...
Chỉ mong sau này ba Chu sẽ không hối hận vì hồi nhỏ đã cưng chiều quá mức! (chắp tay cầu nguyện)