Hứa Đường bĩu môi.
“Cũng… chưa chắc.”
Chu Ứng Xuyên bật cười, đưa tay xoa đầu cậu dịu dàng cẩn thận như sợ làm rối mất sợi tóc nào trên mái đầu ấy.
Buổi tối, trường không cho người ngoài ở lại qua đêm, bảo vệ cầm đèn pin tới nhắc nhở, Chu Ứng Xuyên đành phải nói với Mạc Tiểu Tường.
“Hứa Đường chưa từng ngủ lại bên ngoài, chắc sẽ phải làm phiền cậu chăm sóc em ấy một chút.”
Mạc Tiểu Tường cười hì hì, chẳng lấy làm gì to tát.
“Không sao đâu anh Chu! Ở quê tôi cũng có một cô em gái, ngày xưa cũng toàn phải chăm sóc nó, dễ thương lắm luôn! Tiếc là sau đó bị gia đình đem cho người ta mất rồi… Nếu không thì em cũng được coi là một ông anh tốt rồi.”
Chu Ứng Xuyên cảm ơn Mạc Tiểu Tường, anh rời đi, động tác đóng cửa rất nhẹ, nhưng tiếng cạch ấy vừa vang lên, Hứa Đường liền thấy trong lòng mình như có một mảnh bị người ta đào đi mất.
Hứa Đường cuộn tròn một mình trên giường.
Đèn trong phòng vẫn chưa tắt, Mạc Tiểu Tường vừa rửa mặt xong, đặt chậu rửa xuống, sợ Hứa Đường vướng phải nên khéo léo đẩy nó xuống dưới gầm giường.
“Hứa Đường, anh cậu đi rồi… tắt đèn ngủ được không?”
Hứa Đường đáp gọn lỏn.
“Tùy cậu.”
Mạc Tiểu Tường nghe ra trong giọng Hứa Đường không vui.
“Sao thế? Anh cậu đi làm xa với sếp mà cậu không vui à?”
“Ừm…”
Mạc Tiểu Tường gãi đầu, ngồi xuống ghế rót một ly nước sôi để nguội.
“Nhưng mà, anh cậu cũng phải đi kiếm tiền chứ! Để tôi nói cho cậu nghe, trên đời này, thứ khó xoay sở nhất chính là… tiền. Một đồng cũng đủ khiến bao nhiêu anh hùng lùi bước! Nhà tôi mà không nghèo, bố mẹ tôi cũng đâu có đem em gái tôi cho người ta, nhưng giờ mỗi tháng tôi đều gửi tiền về nhà, dành dụm để sau này đón con bé về…”
Hứa Đường vẫn im lặng.
“Anh cậu đi bao lâu?”
“Ba ngày.”
Phụt!
Mạc Tiểu Tường phun nước ra, theo phản xạ giang chân né, nhưng phòng vốn đã nhỏ, nước bắn tung tóe, vương cả lên tóc Hứa Đường nằm bên giường.
“Mạc Tiểu Tường, cậu làm gì vậy?!”
Hứa Đường có chút ưa sạch sẽ, lập tức bật dậy, vội vã lấy tay áo xoa xoa tóc.
“Xin lỗi xin lỗi! Để tôi lau cho… Tôi thấy cậu buồn quá trời buồn, tưởng anh Chu đi ít nhất cũng phải một tháng chứ! Ai ngờ… chỉ có ba ngày!”
Mạc Tiểu Tường cuống cuồng lấy chiếc khăn treo bên giường đưa cho Hứa Đường, Hứa Đường tỏ vẻ khó chịu, gắt gỏng lau đầu.
“Ba ngày chẳng phải quá lâu rồi sao?”
Mạc Tiểu Tường khựng lại, nếu không phải cậu vừa làm Hứa Đường ướt tóc, chắc cậu đã bật cười mà nói...
Chỉ ba ngày thôi á? Ở quê tôi, mẹ mình đi hội chùa cũng mất hai ba ngày đó.
Nhưng nhìn Hứa Đường đang cặm cụi lau tóc, cậu chỉ đành ho khan một tiếng, cười gượng.
“Khụ… Cũng đúng, ba ngày cũng… hơi lâu chút.”
“Chúng tôi chưa bao giờ phải rời xa nhau cả.”
Hứa Đường thì thầm.
“Cha mẹ cậu cũng rảnh ghê ha, giao phó cậu cho anh cậu như vậy luôn à?”
Mạc Tiểu Tường cảm thán.
“Ây da, nhà tôi cũng từng như thế đấy, ba mẹ sinh em gái ra xong rồi chẳng màng chăm sóc, toàn là tôi lo, trông trẻ cực khổ lắm nha, còn hơn là đi làm đồng nữa, vì lúc nào cũng phải để ý đến nó, may mà con bé khỏe mạnh, còn cậu thì… từ nhỏ đã không nhìn thấy gì sao?”
“Lúc nhỏ cò có thể nhìn thấy được, sau này bị ngã, rồi mới mất thị lực.”
“Vậy cũng khổ rồi… Nói thật, hồi tôi còn chăm em gái, vừa buông ra nằm xuống giường là ngủ như chết, anh cậu còn phải vừa làm vừa chăm cậu, đúng là siêu nhân…”
Mạc Tiểu Tường là người nói nhiều, cái miệng có thể lảm nhảm đến sáng cũng không mỏi.
Hai người nằm trên giường tầng, mỗi người một tầng trò chuyện mãi, Hứa Đường bị cái miệng líu lo không ngớt của Mạc Tiểu Tường làm cho mệt, mơ mơ màng màng rồi cũng ngủ thϊếp đi.
Trời chưa sáng hẳn, sáng sớm Mạc Tiểu Tường đã dậy từ sớm đi đánh răng rửa mặt, chuẩn bị dọn lớp, Mạc Tiểu Tường vừa xách chậu rửa ra ngoài thì nghe có tiếng gọi nho nhỏ văng vẳng, ngoảnh lại nhìn, thấy ở hành lang gần cầu thang có một bóng người.
Là anh Chu.
Chu Ứng Xuyên thấy Mạc Tiểu Tường thì từ bậc thang đứng dậy, anh vẫn mặc nguyên bộ đồ từ tối hôm qua, chiếc quần dài màu chì và tay xách áo khoác sẫm màu.
Gương mặt mang vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ.
"Chu..."
Chu Ứng Xuyên giơ tay ra hiệu im lặng.
Mạc Tiểu Tường vội vàng bước tới.
“Anh Chu, chẳng phải tối qua anh rời đi rồi sao? Sao giờ lại ở đây vậy?”
“Tôi ngủ tạm một đêm trên chiếc ghế dưới lầu... Tôi thấy hai người tắt đèn muộn, tối qua em ấy khóc à?”
Mạc Tiểu Tường ngẩn người... dưới lầu?
Ý là ngoài trời sao?
Trời lạnh thế này mà...
“Không không đâu, anh Chu, là hôm qua tôi lỡ tay làm ướt tóc cậu ấy... Nhưng tôi lau khô rồi, hai chúng tôi lại ngồi tán gẫu một lúc nên Hứa Đường mới ngủ muộn... Anh Chu, Hứa Đường vẫn chưa dậy đâu, chắc anh có chuyện muốn nói với cậu ấy phải không? Để tôi đi gọi cậu ấy...”
Mạc Tiểu Tường vừa định quay về ký túc xá gọi Hứa Đường thì bị Chu Ứng Xuyên ngăn lại, nghe nói Hứa Đường không khóc anh cũng yên tâm phần nào.
Thời gian gấp gáp, anh còn phải quay lại xưởng nên liền cảm ơn Mạc Tiểu Tường rồi rời đi.