Chương 35: Nhớ chăm sóc bản thân thật tốt

“Thế thì… em không cần nữa đâu, nếu thật sự có tiền thưởng thì chúng ta để dành đi…”

Để cho cậu đi học thử chỗ này, bọn họ đã tiêu tốn không ít tiền, Hứa Đường không phải đứa trẻ không hiểu chuyện, cậu biết Chu Ứng Xuyên đang vất vả kiếm tiền ra sao, bọn họ đến Bồi Giang với hai bàn tay trắng, muốn sống tốt thì phải vươn lên, phải có tiền trong tay.

Những điều đó cậu đều hiểu cả.

Hứa Đường cắn nhẹ lên vành tai Chu Ứng Xuyên, thì thầm như một đứa trẻ dỗi hờn.

“Được rồi… ba ngày thì ba ngày… em tin anh lần này, nhưng anh không được nuốt lời, nếu anh nuốt lời, sau này em sẽ không tin anh nữa đâu.”

Hứa Đường cắn cắn rồi cười, nụ cười ấy làm tan đi mọi mỏi mệt trong lòng Chu Ứng Xuyên, khiến trái tim anh mềm nhũn như miếng bọt biển thấm nước.

“Không đâu, anh sẽ không nuốt lời, hai ngày anh vắng mặt, em phải ăn uống đầy đủ, ba bữa đều phải ăn, cô giáo sẽ giúp em lấy cơm, nhưng họ sẽ không ngồi đó ép em ăn đâu, em không được vì anh không có ở đó mà bỏ ăn, hay ăn vài miếng rồi lại nhè ra, nghe chưa?”

Nụ cười vừa mới lóe lên bên khóe môi Hứa Đường lập tức xẹp xuống, cậu lại cắn nhẹ vào cổ Chu Ứng Xuyên, như đang nghiến răng với anh vậy.

“Không chịu trả lời?”

“Không muốn trả lời…”

Không thèm nghe lời, lại còn dám nói thẳng ra, xem ra bây giờ Hứa Đường không còn sợ Chu Ứng Xuyên như trước nữa, cả chuyện ăn uống cũng dám không thèm để ý.

Nhưng Chu Ứng Xuyên chẳng nỡ trách cậu lấy nửa câu.

“Nếu thật sự bị nôn, cũng đừng sợ hãi, em nói với cô giáo, nhờ cô lấy cho em chút nước nóng.”

Chu Ứng Xuyên lôi từ túi ra mấy viên kẹo trái cây mua ven đường, nhét vào túi áo Hứa Đường.

“Mấy viên kẹo này em giữ lấy, ngậm kẹo trong miệng sẽ thấy dễ chịu hơn, nhưng nhớ chỉ được ăn tối đa hai viên thôi, ăn nhiều quá sẽ no, đến bữa sau lại chẳng muốn ăn nữa… Nếu thấy mệt, ăn kẹo rồi xin cô giáo cho về ký túc xá nghỉ ngơi, nhớ chưa?”

“Em biết rồi, em đâu phải con nít nữa đâu…”

Hứa Đường ôm lấy cổ Chu Ứng Xuyên, nghiêng đầu thì thầm bên tai anh.

“Anh nhỏ tiếng thôi, Mạc Tiểu Tường chắc còn ở đây… Cậu ấy là bạn mới của em đó, lỡ bị nghe thấy, em mất mặt chết.”

Tất nhiên là không còn ai ở lại, nếu có người ngoài, Chu Ứng Xuyên nhất định sẽ để ý.

Chu Ứng Xuyên nhẹ nhàng véo má cậu.

“Em cũng tự biết xấu hổ vì ăn uống không đàng hoàng rồi hả?”

“Ai kêu… tại đồ ăn khó nuốt quá mà… Hay là anh cắm ống truyền luôn đi, đổ cơm thẳng vào dạ dày em cho nhanh!”

Lại bắt đầu bày trò...

Chu Ứng Xuyên không nhịn được, vỗ nhẹ vào mông cậu một cái.

“Thôi được rồi… Em nghe lời mà.”

Thấy Hứa Đường chịu gật đầu đồng ý, Chu Ứng Xuyên mới yên tâm phần nào, điều khiến anh lo nhất khi đi công tác xa chính là việc ăn uống của Hứa Đường.

Lớp học đặc biệt vốn đã ít học sinh, ghép mãi mới vừa một phòng, giờ chẳng còn giường trống nào cả, biết hoàn cảnh đặc biệt của Hứa Đường, giáo viên chủ nhiệm đã sắp xếp cho cậu một phòng riêng trong khu ký túc xá tầng ba.

Còn Mạc Tiểu Tường nghe tin Hứa Đường sẽ ở lại trường, lập tức đề nghị được ở cùng.

Phòng của Mạc Tiểu Tường thật ra là một kho chứa đồ cũ được cải tạo lại, kê một chiếc giường tầng sát tường, diện tích nhỏ hơn phòng thông thường, nhưng chính vì nhỏ, nên Hứa Đường cũng dễ làm quen hơn.

Mạc Tiểu Tường còn bảo mình có thể dọn lên giường trên ngủ.

Chu Ứng Xuyên vốn cũng biết Mạc Tiểu Tường, biết rằng cậu vẫn luôn quan tâm giúp đỡ Hứa Đường, bèn hỏi lại Hứa Đường có muốn ở cùng bạn không, Hứa Đường vốn cũng sợ phải ở một mình, nên đồng ý.

Chu Ứng Xuyên đưa cả túi kẹo còn lại cho Mạc Tiểu Tường coi như lời cảm ơn.

“Không sao đâu không sao đâu anh Chu! Tôi ở đây chẳng có ai trò chuyện, sắp phát điên rồi, chỉ có Hứa Đường là chịu để ý đến tôi!”

Mạc Tiểu Tường người gầy gò, da ngăm, nhe răng cười tít mắt.

“Tiểu Tường, nếu cậu không phiền, tôi muốn dọn lại phòng một chút được không?”

“Được chứ! Có cần tôi giúp gì không, anh Chu?”

“Không cần, tôi tự làm được.”

Mạc Tiểu Tường là kiểu người dễ gần, lập tức nhanh nhẹn ném chăn gối của mình lên giường trên, Chu Ứng Xuyên thì mở túi chăn đệm mang từ phòng cũ của Hứa Đường, trải ra giường dưới cho Hứa Đường ngồi lên.

Anh xắn tay áo, cặm cụi dọn dẹp lại cả căn phòng nhỏ, mấy đồ đạc thừa thãi được Mạc Tiểu Tường phụ một tay, dồn hết vào góc.

Mạc Tiểu Tường tưởng thế là xong rồi, ai ngờ còn thấy Chu Ứng Xuyên cúi người, tỉ mỉ sờ dọc theo khung giường, chỗ nào có đinh nhọn hoặc gỉ sét đều được anh dùng băng dính quấn lại từng chút một.

Xong xuôi, Chu Ứng Xuyên lại dẫn Hứa Đường đi rửa mặt, giới thiệu từng món đồ, từng chỗ đặt trong phòng, khi tất cả đâu vào đấy cũng đã gần mười một giờ đêm.

Chu Ứng Xuyên kiểm tra lại giường của Hứa Đường, rồi ngồi xổm xuống trước mặt cậu.

“Đường Đường, vậy anh đi nhé?”

Hứa Đường rũ hàng mi dài, lặng lẽ đung đưa chân, nhưng động tác cũng chậm lại, khẽ gật gật đầu.

“Nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.”