- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Theo Ánh Mặt Trời
- Chương 34: Em cứ mắng anh cho đã
Theo Ánh Mặt Trời
Chương 34: Em cứ mắng anh cho đã
“Nếu không nghe ra thì… có bị bắt phạt đứng không?”
“Không có phạt đứng, ở trong trường các cô giáo rất dịu dàng, khi giảng bài cũng đều khen ngợi học sinh trước.”
Nghe nói không có bị phạt Chu Ứng Xuyên mới yên tâm.
“Vậy thì không sao cả, nếu nghe không hiểu thì ngồi phía sau chợp mắt một lát cũng được, em còn đang tuổi lớn mà… lớp học có lạnh không?”
“Không lạnh chút nào, mấy ngày nay em còn hơi nóng nữa kìa, phải kéo cổ áo len xuống đấy…”
Qua năm, công việc của Chu Ứng Xuyên lại càng bận rộn hơn, Vương Triệu Hưng đi đâu cũng muốn mang anh theo.
Khi thời tiết vừa kịp dịu xuống một chút, trời lại trở mình sang những ngày mưa dầm dề không dứt.
Buổi chiều tan học thường là bốn giờ, bên ngoài, mưa cứ trút mãi không ngừng, Hứa Đường vẫn ngồi trong lớp như mọi khi, đợi Chu Ứng Xuyên đến đón.
Nhưng lần này, đợi mãi… vẫn chẳng thấy Chu Ứng Xuyên đâu.
Người phụ trách quét dọn lớp học là một cậu trai tên Mạc Tiểu Tường, chỉ còn một cánh tay.
Mạc Tiểu Tường là họ hàng xa của một giáo viên trong trường, phải nhờ vả chạy vạy đủ kiểu mới xin được chân làm vệ sinh bán thời gian, Mạc Tiểu Tường vừa đi học, vừa phụ trách dọn dẹp vệ sinh phòng học, điều kiện gia đình thực sự rất khó khăn.
Ở trường công, kiểu này gọi là “vừa học vừa làm”, mỗi tháng được trợ cấp 50 tệ.
Đừng thấy cậu chỉ có một tay ngược lại Mạc Tiểu Tường lại rất nhanh nhẹn.
Mạc Tiểu Tường đang lau sàn thì nhìn thấy Hứa Đường vẫn ngồi nguyên một chỗ.
“Hứa Đường, anh cậu hôm nay chưa đến đón cậu nữa à?”
Lúc mới vào trường, Hứa Đường còn chưa quen đường đi vệ sinh, toàn là Mạc Tiểu Tường dắt cậu đi nên hai người nhanh chóng trở nên thân thiết, Mạc Tiểu Tường cũng biết Hứa Đường có một người anh trai thương cậu đến mức khiến người khác phải ghen tị.
Sáng đưa đi, chiều đến đón, trưa còn tranh thủ nửa tiếng ngồi ăn cùng Hứa Đường, ban đầu, Mạc Tiểu Tường tưởng đâu Hứa Đường mắc bệnh nan y hiểm nghèo nào đó, anh trai cậu mới dành những ngày cuối đời để chăm sóc cho cậu.
Về sau hỏi kỹ mới biết không phải, người ta chính là anh em bình thường, từ nhỏ đã luôn đối xử như vậy.
Mạc Tiểu Tường nghe xong suýt rơi cả cằm, nếu cậu cũng có một người anh như thế thì mười lăm tuổi còn phải đi làm thuê khắp nơi làm gì nữa?
“Tiểu Tường, mấy giờ rồi?”
“Tám giờ rưỡi rồi, có khi hôm nay anh cậu có việc bận nên đến trễ đó?”
Hứa Đường cũng không biết, bình thường Chu Ứng Xuyên luôn rất đúng giờ, bây giờ vẫn chưa thấy đâu, khiến lòng cậu bắt đầu lo lắng.
Đợi đến lúc Mạc Tiểu Tường lau dọn lớp học xong, Chu Ứng Xuyên mới vội vã chạy đến.
Chỉ nghe tiếng bước chân thôi, Hứa Đường đã nhận ra ngay.
“Chu Ứng Xuyên! Sao giờ này anh mới tới?!”
Giọng Hứa Đường sốt ruột, còn đấm nhẹ lên vai Chu Ứng Xuyên một cái, Chu Ứng Xuyên vội ôm lấy Hứa Đường, nắm tay trấn an.
“Anh vừa lên phòng giáo vụ nộp tiền học, Đường Đường này, sáng mai anh phải theo ông chủ ra ngoài tỉnh lấy hàng… Em ở lại ký túc xá mấy hôm nhé? Cùng lắm ba ngày… anh sẽ về ngay.”
“Anh đi đâu vậy?”
“Đi Gia Lăng, ông chủ nhờ bạn nhập một lô hàng may mặc chuẩn bị xuất khẩu ra nước ngoài, anh đi cùng ông chủ, còn có một bác tài xế cùng nhau đi.”
Hứa Đường nghiêng mặt, tựa đầu lên vai Chu Ứng Xuyên.
“Nhất định phải đi sao?”
Giọng cậu mềm mại như nước, Chu Ứng Xuyên dạo này cũng bận tối mắt, vừa rồi còn phải đưa Vương Triệu Hưng say rượu về tận nhà, anh biết Hứa Đường chưa từng rời xa mình lâu quá, mà chính anh cũng không yên tâm để Hứa Đường lại một mình.
Nhưng những điều anh không yên tâm quá nhiều rồi, nếu đã quyết sẽ không để Đường Đường ra ngoài nếm trải gió mưa, vậy thì chính anh phải là người đứng chắn phía trước.
“Em ngoan nhé, anh vừa ứng trước ít tiền với cô giáo, đủ lo ăn ở trong mấy ngày tới rồi, anh cũng nhờ cô quan tâm đến em nhiều hơn.”
Hứa Đường bĩu môi, không nói lời nào.
Chu Ứng Xuyên đành hết cách, ôm Hứa Đường thật chặt thêm chút nữa, nhấc Hứa Đường lên cao, để Hứa Đường cao hơn so với tầm mắt của anh một chút.
“Đường Đường, anh hứa, ba ngày nữa nhất định sẽ quay về đón em, được không?”
Chu Ứng Xuyên hứa hẹn với cậu, nhưng Hứa Đường chỉ ôm chặt lấy cổ anh, không buồn đáp lại, cậu vẫn còn mang theo chút giận dỗi con nít của mình.
Chu Ứng Xuyên vỗ nhẹ lưng cậu, khẽ liếc nhìn đồng hồ treo tường cuối lớp học.
Bảy giờ sáng mai, họ phải lên đường rồi.
“Ông chủ bảo nếu lô hàng lần này bán tốt, lợi nhuận sẽ cao lắm, đến lúc đó chúng ta sẽ được thưởng, sau đó anh dẫn em đi mua quần áo mới, cả giày mới nữa chịu không?”
Một lúc sau, Hứa Đường mới lầu bầu hỏi nhỏ.
“Thật sự… sẽ mua quần áo mới và giày mới à?”
Chu Ứng Xuyên bật cười khe khẽ.
“Thật chứ.”
“Nếu anh về trễ thì sao?”
“Nếu anh về trễ, em cứ mắng anh cho đã, đánh anh cũng được… Quần áo mới chỉ mua cho em, không mua cho anh được chưa?”
Khóe môi Hứa Đường giật giật, cuối cùng cũng cong lên thành một nụ cười nhỏ.…
Tác giả có lời muốn nói:
Mẹ điếc, vợ mù, ba Chu thì thép rèn thành sắt…
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Theo Ánh Mặt Trời
- Chương 34: Em cứ mắng anh cho đã