Chương 33: Không giấu nổi hài lòng

Cô giáo đăng ký xong, lại tự hỏi, lớp Tự Cường không có bao nhiêu học sinh, hiện tại chỉ có bảy, trong đó có năm bạn theo học hội họa, một cô bé ngồi xe lăn theo học thanh nhạc.

Xét hoàn cảnh thị lực của Hứa Đường, cô giáo gợi ý nên chọn học thanh nhạc, như vậy tiện cho việc giảng dạy tập trung hơn.

Chu Ứng Xuyên dĩ nhiên đồng ý.

Trong mắt anh, Hứa Đường học hội họa hay học thanh nhạc không quan trọng bằng việc Hứa Đường được học văn hóa vào buổi sáng, có bạn bè trò chuyện, được giao tiếp, được nói cười, để Hứa Đường có thể tiếp xúc với bạn cùng lứa tuổi, những điều đó mới là quan trọng nhất.

Anh luôn tin rằng đôi mắt của Hứa Đường vẫn còn hy vọng chữa trị, nếu bây giờ không thể thì vài năm nữa, chờ y học tiến bộ hơn thì nhất định có thể, anh không muốn đến lúc đó Hứa Đường lại trở thành người xa lạ với thế giới.

Vì ban ngày Chu Ứng Xuyên phải đi làm ở xưởng, buổi tối còn học để thi lấy chứng chỉ, nên sau khi Hứa Đường bắt đầu đi học, mỗi sáng anh đều dậy sớm để đưa Hứa Đường đến trường học.

Hứa Đường không biết chính xác Chu Ứng Xuyên thức dậy lúc mấy giờ, chỉ biết khoảng năm giờ sáng, gà còn chưa gáy, thì Chu Ứng Xuyên đã học xong một vòng và đến gọi cậu dậy xuống giường rửa mặt… Hứa Đường còn đang lơ mơ chưa tỉnh hẳn đã được anh cõng lên xe buýt.

Trên xe, Hứa Đường tựa vào vai Chu Ứng Xuyên ngủ bù, ngủ đến mức phát ra những tiếng ngáy khe khẽ, còn Chu Ứng Xuyên thì vừa đỡ trán cậu, vừa tiếp tục đọc sách.

Hai người thường đến trường lúc khoảng sáu giờ mười lăm.

Trường có ký túc xá, ngay trong ngày đầu tiên Hứa Đường nhập học, Chu Ứng Xuyên đã mua cho chú bảo vệ ký túc một bao thuốc Hồng Tháp Sơn và hai chai rượu ngon.

Nhờ vậy, mỗi sáng chú đều mở cổng sớm cho hai người vào.

Chu Ứng Xuyên sẽ tranh thủ mua trứng luộc và cháo trắng rồi ngồi trong phòng học trống, vừa ôn bài tiếng Anh tự học, vừa đút cho Hứa Đường ăn sáng.

Phần lớn thời gian, Hứa Đường rất hợp tác, nhưng đôi lúc cũng bướng bỉnh không chịu ăn, Chu Ứng Xuyên lại lấy sách tiếng Anh ra, vừa đối chiếu với sách chữ nổi cho người khiếm thị vừa dạy cậu đánh vần hoặc viết chính tả.

Hứa Đường học rất nhanh, bình thường vừa học vừa chơi, ăn cũng hết sạch lúc nào không hay, sau đó, Chu Ứng Xuyên sẽ lên xe buýt, quay lại xưởng làm việc.

Lúc đó trời vẫn chưa sáng hẳn, anh lấy một cốc nước lạnh, ăn nốt phần cháo thừa của Hứa Đường, vừa ăn vừa ôn bài, rồi bắt tay vào xử lý những việc lặt vặt phức tạp trong nhà máy mà ông chủ Vương đã giao phó.

Tám giờ, công nhân trong xưởng bắt đầu vào ca.

Tám giờ mười lăm, Chu Ứng Xuyên đã theo sau Vương Triệu Hưng để báo cáo công việc.

Ban đầu, Vương Triệu Hưng không đặt quá nhiều kỳ vọng vào người trợ lý mà mình vội vàng tìm được này, chỉ cần ổn định, giúp ông trông nom được mọi việc trong xưởng là đủ.

Nhưng rõ ràng, những gì Chu Ứng Xuyên thể hiện gần đây đã mang lại cho ông không chỉ một mà là nhiều bất ngờ.

Không chỉ giúp ông kịp thời tránh được bị người khác tính kế quay mồng mồng suýt chút nữa trắng tay, anh còn xử lý công việc gần như hoàn hảo không chê vào đâu được.

Ví dụ như chuyện của Hà Văn, ăn cây táo rào cây sung, bao lâu nay, Vương Triệu Hưng vẫn đau đầu nghĩ cách xử lý Hà Văn mà không làm bứt dây động rừng, không ngờ Chu Ứng Xuyên chỉ mất một tuần, đã khiến Hà Văn từ nội bộ thành người ngoài sổ sách.

Bây giờ, “sổ ngoài” dùng để đối phó với người ngoài, còn “sổ thật” chỉ mình ông biết, kế hoạch thả câu dài lâu, nhắm bắt cá lớn, chính Chu Ứng Xuyên âm thầm lật lại thế cờ, biến sáng thành tối, xoay chuyển cục diện, bày ra một nước cờ cao tay để rút củi dưới đáy nồi.

Vương Triệu Hưng không giấu nổi hài lòng, ông hiểu rất rõ, một người cấp dưới có đầu óc thế này khó mà tìm được.

Nếu một ngày ông quay về Thâm Châu thật, cũng nhất định sẽ đem theo chàng trai trẻ này.

Về phía Hứa Đường, cậu bắt đầu học ở ngôi trường mới, ban đầu không tránh khỏi những bỡ ngỡ.

Nhưng cái “bỡ ngỡ” ấy dần dần cũng tan biến nhờ những buổi sáng được Chu Ứng Xuyên đưa đi học, buổi chiều lại tới đón cậu về.

Trên đường đi, hai người trò chuyện, đùa giỡn, Hứa Đường bám riết lấy Chu Ứng Xuyên như một con mèo con, mọi cảm giác xa lạ cũng vì thế mà tan biến.

Điều duy nhất khiến Hứa Đường cảm thấy khó khăn lại không phải mấy môn văn hóa thường làm các học sinh khác đau đầu, mà là lớp nghệ thuật buổi chiều, đặc biệt là tiết “cảm nhạc”.

Giáo viên sẽ đàn từng nốt trên đàn piano để học sinh phân biệt âm thanh.

Dựa vào trí nhớ, Hứa Đường vẫn có thể nhận biết được phần lớn các nốt đơn, nhưng nếu cô giáo nhấn ba, bốn phím cùng lúc thì với cậu, người chưa từng tiếp xúc với âm nhạc thật sự quá khó.

Trên đường trở về, cậu nói với Chu Ứng Xuyên, nếu là trước kia, mỗi khi có bài nào không hiểu ở trường cậu sẽ kể lại, rồi anh sẽ giảng cho cậu nghe.

Nhưng lần này thì chịu, vì ngay cả Chu Ứng Xuyên cũng chẳng biết gì về âm nhạc.