Chu Ứng Xuyên khẽ nhíu mày, gõ nhẹ đầu Hứa Đường.
“Không được nói linh tinh… Ai lại đem em bán chứ.”
Hứa Đường không để ý đến Chu Ứng Xuyên đánh đầu mình, vẫn kéo tay anh không buông, vừa lần tay vịn cầu thang vừa lẩm bẩm đi nhanh đi, nhanh lên.
Chu Ứng Xuyên trầm ngâm một hồi, bước xuống thêm hai bậc, rồi cúi người cõng Hứa Đường lên lưng.
“Đường Đường, chúng ta học ở đây nhé.”
Hứa Đường sững người nửa ngày cũng không thốt ra một lời.
Một lúc sau, cậu đưa tay sờ trán Chu Ứng Xuyên.
“Chu Ứng Xuyên, anh… anh sốt rồi à?”
Là 500 tệ, không phải 50 tệ đâu!
"Đường Đường, anh xem rồi, ngôi trường này thực sự rất tốt, trong số tất cả các trường anh đã đi khảo sát mấy ngày nay, đây là nơi có môi trường học tập sạch sẽ khang trang nhất, em vẫn hay than lạnh mà, ở đây có hệ thống sưởi trong lớp, sẽ không còn cảnh tay chân đông cứng như khi ở thị trấn nữa đâu..."
"Em thà chịu lạnh còn hơn...!"
Chu Ứng Xuyên cười cười.
"Không chỉ ấm áp thôi đâu, học sinh ở đây cũng ít hơn mấy trường khác nhiều..."
Tất nhiên là ít rồi!
Không nghe thấy cái giá trên trời vùa mới báo à?
Ai mà học cho nổi!
Hứa Đường còn chưa kịp phản bác, Chu Ứng Xuyên đã nói tiếp.
"Học sinh ít thì giáo viên sẽ có thời gian quan tâm đến em nhiều hơn, em tới môi trường mới, chưa quen ai, anh sẽ lo lắng không biết em có thích nghi được không, có hòa đồng với bạn bè không... Anh đã đưa em lên thành phố, thì nhất định không phải để em tiếp tục chịu khổ, em học ở đây anh cũng yên tâm."
Từng lời từng câu của Chu Ứng Xuyên đều vì nghĩ cho cậu. Hứa Đường nghe mà lòng chợt nhói lên, sống mũi cay xè, khẽ hít vào một hơi.
"Em biết… nhưng mà nơi này đắt quá… Chu Ứng Xuyên, học ở đây một năm là cả 1000 tệ, chúng ta lấy đâu ra từng ấy tiền? Trước kia ở quê, cả tiệm nhà mình cũng chẳng kiếm nổi từng ấy trong một năm..."
Với Hứa Đường mà nói, 1000 tệ là con số quá sức tưởng tượng, một con số cao chót vót lên tới tận mây, nhiều khi phải mất cả năm trời mới có thể gom góp đủ.
"Chuyện tiền bạc em không cần lo, nhà chúng ta có, những năm qua anh vẫn để dành, trừ mấy khoản chi tiêu lặt vặt và sắm sửa trong ký túc xá thì giờ vẫn còn 760 tệ, 500 sẽ dùng cho học kỳ đầu của em, anh đang làm trợ lý cho ông chủ ở xưởng, có lương đủ để trang trải sinh hoạt hàng ngày. Còn tiệm kim khí của chúng ta, chú Vương mấy hôm trước nói có người muốn mua, anh định trong vài ngày tới sẽ cho người đến lấy hàng..."
Chu Ứng Xuyên vừa nói vừa tính toán rõ ràng, nhưng Hứa Đường đâu phải không hiểu chuyện, dù không quản lý tiền bạc trong nhà, nhưng không có nghĩa là cậu ngốc, cậu khẽ chùng xuống.
"Đừng mà… Em thật sự không học nữa đâu, không học cũng không sao mà… Chu Ứng Xuyên, ở nhà anh cũng có thể dạy em mà, đúng không?"
Nghe Hứa Đường nói vậy, Chu Ứng Xuyên chợt lặng người.
Có lẽ người khác không hiểu, nhưng anh hiểu rõ, Hứa Đường là đứa trẻ từng không ngần ngại xông vào đánh nhau để bảo vệ mẹ khỏi những lời lẽ cay độc từ lũ trẻ trong thị trấn, chưa bao giờ là một đứa trẻ không biết gì về cuộc đời khắc nghiệt.
Cậu hiểu cuộc sống vất vả của bọn họ, nếu đôi lúc cậu tỏ ra ngoan ngoãn, thì cũng chỉ vì không muốn anh phải lo lắng thêm.
"Không giống nhau đâu, Đường Đường… Nếu anh dạy em ở nhà, thế giới của em sẽ rất nhỏ, không có bạn bè, không có thầy cô, không có những điều mới mẻ bên ngoài..."
"Không có cũng không sao mà…"
"Sao lại không sao được? Em còn nhớ lần trước em đã không chịu nói chuyện nữa không?"
Hứa Đường im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.
Nhớ chứ, sao lại không nhớ?
Hôm đó cậu bị sốt, nghỉ học cả một tuần, sau đó cảm thấy không đi học cũng chẳng sao, thậm chí còn giả bệnh buồn nôn để được ở nhà, Chu Ứng Xuyên khi ấy sợ đến nỗi cũng không dám ép cậu đến trường, dần dần, việc nói chuyện cũng trở nên không quan trọng nữa...
"Rồi sau đó anh đã mắng em…"
Đó là lần đầu tiên Chu Ứng Xuyên thực sự tức giận với Hứa Đường.
"Phải rồi, em sợ không?"
"…Có chút chút."
Thật sự không thể trách Hứa Đường nhút nhát, vì một khi Chu Ứng Xuyên đã nghiêm khắc thì thật sự rất đáng sợ...
"Nhưng mà 500 tệ… thật sự quá đắt à…"
"Đường Đường, em tin anh không?"
Chu Ứng Xuyên hỏi.
"Tin… nhưng tin cái gì cơ?"
"Tin anh có thể trả nổi học phí cho em."
Chu Ứng Xuyên nói.
"Nghe lời anh, ngoan ngoãn học ở đây được không? Em ở lại trường, anh mới yên tâm làm việc cho ông chủ… So với việc đổi lại một môi trường tốt cho em, số tiền đó không đáng là gì."
Cuối cùng, học phí năm trăm tệ vẫn được nộp, Hứa Đường sờ từng tờ tiền một cách cẩn trọng như sợ chúng tan biến, cuối cùng đổi lại chỉ là một tờ biên lai mỏng dính.
Cô giáo đang ghi danh, còn Chu Ứng Xuyên thì nhìn Hứa Đường, ánh mắt xót xa như chỉ một chút nữa thôi cậu sẽ không kiềm được nước mắt.
Anh khẽ bóp nhẹ mũi cậu, Hứa Đường không thở được, giơ tay cố gạt đi, hai người không nói lời nào mà cứ thế lẳng lặng giằng co, cuối cùng, Hứa Đường lại bật cười.