Chương 31: Chi bằng đem bán em đi còn hơn

Vừa bước vào, bức tường gần cửa chính đã trưng bày hàng loạt ảnh học sinh xuất sắc.

Hứa Đường lắng nghe Chu Ứng Xuyên kể, có người từng đoạt giải trong cuộc thi piano, có người vẽ tranh được chọn triển lãm cấp tỉnh, thậm chí có học sinh được lên đài truyền hình thành phố biểu diễn tiết mục múa.

Chu Ứng Xuyên nhẹ nhàng đặt Hứa Đường xuống.

“Chào anh, cho em hỏi, lớp "Tự Cường" của trường mình hiện còn tuyển sinh không ạ?”

Anh cầm theo cuốn phổ nhạc vừa nhặt được, hỏi một nhân viên đang vội vàng đi qua, đối phương đang chăm chú lật tài liệu trong tay, nghe vậy thì sững lại.

“Lớp Tự Cường á?”

“Anh hỏi lớp Tự Cường ấy hả?”

Chu Ứng Xuyên gật đầu, nhân viên nghiêng đầu nhìn ra sau lưng Chu Ứng Xuyên, thấy Hứa Đường thì liền ngộ ra.

“Em trai này, ít người hỏi về lớp đó lắm, đây là em trai cậu à? Cậu ấy bị gì vậy?”

“Mắt em ấy không nhìn thấy.”

“À… không nhìn thấy à… Bên tôi là trường tư thục, lớp Tự Cường học phí không rẻ đâu, ba mẹ hai người có đi cùng không?”

Chu Ứng Xuyên vừa định hỏi cụ thể học phí thì từ phòng làm việc có người gọi ra.

“Anh Trương! Bí thư gọi anh vào trong kìa!”

“Ờ, tới ngay đây!”

Nhân viên vội vã có chuyên gấp, quay sang gọi một cô gái trẻ đứng gần đó.

“Tiểu Ái, đây là người đến tìm hiểu lớp Tự Cường, em dẫn họ tham quan giúp anh nhé.”

Cô giáo tên Tiểu Ái dẫn họ lên lầu, vừa đi vừa giới thiệu.

“Trường đào tạo nghệ thuật Kiều Bình được một ông chủ lớn ở thành phố Thâm Châu đầu tư xây dựng, ở đó Thâm Châu nổi danh khá lớn, đây là cơ sở trực thuộc tại thành phố chúng tôi…”

“Tầng hai là khu luyện thanh nhạc, còn có lớp piano, lớp luyện giọng, bên chúng tôi còn hợp tác với đài truyền hình Bồi Giang, học sinh học ở đây, cơ hội được biểu diễn trên sân khấu rất nhiều… Nói không phải khoe, cơ sở vật chất và môi trường giảng dạy ở đây thuộc hàng đầu ở Bồi Giang luôn đó…”

Vì Hứa Đường không nhìn thấy nên suốt đoạn đường tham quan, cô giáo vừa đi vừa nhiệt tình giới thiệu, còn Chu Ứng Xuyên thì thì thầm giải thích lại cho cậu.

Điều kiện cơ sở vật chất của ngôi trường này thực sự rất tốt, thậm chí còn vượt xa những trường công lập mà Chu Ứng Xuyên từng tìm hiểu trước đó.

“Em trai cậu… có gặp khó khăn trong giao tiếp không?”

Cô giáo nhỏ giọng hỏi.

Nếu việc giao tiếp có vấn đề, vậy thì việc theo học có thể sẽ rất khó khăn.

“Không đâu, chỉ là khi có tôi ở bên cạnh thì em ấy có hơi phụ thuộc một chút thôi, em ấy giao tiếp rất tốt, lại thông minh nữa.”

Hứa Đường nghe vậy liền chủ động bước lên một bước, nhoẻn miệng cười với cô giáo.

“Chào cô, em là Hứa Đường ạ.”

Hứa Đường vốn dĩ có khuôn mặt thanh tú, làn da trắng trẻo, lúc cười để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ xíu, đáng yêu đến mức khiến trái tim người đối diện mềm nhũn.

“Em trai cậu đẹp trai thật đấy, lại không nhút nhát, chắc hẳn được bố mẹ cưng chiều lắm đúng không?”

Phần lớn những đứa trẻ khuyết tật mà cô từng gặp đều có tính cách khá dè dặt khép kín.

“Cô ơi, ở đây có dạy văn hóa không?”

Hứa Đường hỏi.

“Có chứ, tuy trường chúng tôi là trường nghệ thuật, nhưng mỗi buổi sáng chúng tôi vẫn dạy văn hóa, buổi chiều là học nghệ thuật, ba mẹ các em có đi cùng không? Nếu muốn đăng ký, cô sẽ trao đổi thêm với họ về học phí.”

“Cô cứ nói với tôi là được, tôi là anh.”

“Vậy à, được thôi, chắc cậu cũng thấy rồi đấy, trường Kiều Bình là trường dân lập tiêu biểu của Thâm Châu, là ngôi trường tư thục đầu tiên ở Bồi Giang được thành lập với sự quan tâm của chính quyền, môi trường học tập ở đây thuộc hàng tốt nhất nhì thành phố… Năm nay mùa đông lạnh hơn, mỗi phòng học đều được nhà trường lắp máy điều hòa, sáu tháng cuối năm còn dự định lắp thêm cho học sinh, thế nên học phí của chúng tôi cũng hơi cao một chút, ột học kỳ là 500 tệ, nếu ở nội trú thì thêm 200 nữa.”

Nghe tới mức “học phí trên trời” này, Hứa Đường liền hít một hơi lạnh, kéo tay áo Chu Ứng Xuyên lia lịa.

Ở thị trấn cậu từng sống, một học kỳ học phí chỉ tốn 80 tệ, vậy mà ở đây lại tận 500!

Cô giáo cũng hiểu rõ học phí không rẻ, thực ra trường này chủ yếu phục vụ con em những gia đình khá giả. So với các trường công trong thành phố có học phí khoảng một đến hai trăm, thì mức phí này đúng là rào cản lớn khiến nhiều phụ huynh phải dừng bước.

Thấy hai anh em đang bàn bạc với nhau, cô giáo nhẹ nhàng dặn dò, nếu quyết định đăng ký thì cứ xuống văn phòng tầng một tìm cô là được.

Chu Ứng Xuyên bị Hứa Đường kéo đi, anh nhìn qua ô cửa kính nhỏ trên cánh cửa lớp học.

Bên trong không nhiều học sinh, cả lớp đang chăm chú nghe giáo viên giảng lý thuyết âm nhạc, phòng học rất sạch sẽ, trời lạnh như vậy mà học sinh bên trong chỉ mặc áo len mỏng là đủ đủ thấy ấm áp.

“Chu Ứng Xuyên, Chu Ứng Xuyên…!”

Hứa Đường ra sức kéo tay anh.

Một học kỳ 500 tệ… đây là trường học hay cung điện của hoàng đế vậy?!

Chu Ứng Xuyên dời ánh mắt, cúi đầu xuống.

“…Sao thế?”

“Sao thế cái gì?! Còn sao thế nữa?! Cổng trường ở đâu, chúng ta chạy nhanh đi, chỗ này chắc chắn là lừa đảo! Trường gì mà dám thu tận 500 tệ một học kỳ?! Cái cô giáo đó nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng, vậy mà vẫn có thể thốt ra cái giá cắt cổ như thế… Cô ấy làm sao có thể thốt ra được vậy? Chi bằng đem bán em đi còn hơn…!”