Nếu không đủ kiên nhẫn và yêu thương, thì tình cảm dù ban đầu có sâu đậm tới đâu, cũng dễ bị bào mòn trong ngày tháng vất vả đằng đẵng, còn nói đến chi chuyện học hành.
“Trường chuyên biệt ấy hả… Khu phố cũ bên kia thật ra có một trường công, ở đường An Tam, nhưng chỉ dạy đến tiểu học thôi, mấy đứa như em cậu, nhà nào cố lắm mới cho học hết tiểu học, biết được mặt chữ là tốt lắm rồi, mười tám tuổi như em cậu, nói không chừng người ta cũng không nhận đâu.”
Vị bác sĩ lớn tuổi nhìn hai người trước mặt còn non trẻ, liền lục trong ngăn kéo lấy ra một tấm danh thϊếp, nhẹ nhàng nói.
“Cậu nhóc này, chỗ chúng tôi có liên kết với mấy thầy dạy massage cho người khiếm thị, mắt em cậu không còn cách chữa, chi bằng sớm học một cái nghề, con người sống trên đời, có tay nghề thì không sợ đói, cậu là anh trai, cũng không thể nuôi nó cả đời…”
Lời ông nói ra, thực ra đều là thiện ý.
Mỗi ngày ở đây đều có cha mẹ bế con tới khám bệnh trong nước mắt, nhưng vài năm sau, không ít người đã chẳng còn thấy quay lại.
Những đứa trẻ không thể nhìn thấy ánh sáng, chẳng thể tự quyết định được số phận, nếu không có nghề nghiệp trong tay, thì sau này biết làm sao mà tồn tại giữa cuộc sống khắc nghiệt?
“Cảm ơn bác sĩ.”
Chu Ứng Xuyên lễ phép cuối đầu, rồi kéo Hứa Đường rời đi.
Bác sĩ còn chưa kịp xé tờ đăng ký đã lên tiếng gọi theo.
“Ê, cậu nhóc, còn tờ giấy khám của cậu…”
Nhưng quay lại nhìn, ngay cả tấm danh thϊếp của tiệm xoa bóp cho người mù anh cũng để lại trên bàn.
Hồi còn ở thị trấn cũ Dụ Khê, Hứa Đường chưa từng nghe đến massage cho người khiếm thị, nên đó là một khái niệm hoàn toàn xa lạ.
“Chu Ứng Xuyên, massage cho người khiếm thị là gì thế?”
Chu Ứng Xuyên đang cõng cậu bước xuống từng bậc thang của bệnh viện.
“Nói đi mà, massage cho người khiếm thị là gì? Là nghề em có thể làm à?”
Hứa Đường tò mò.
“Em không cần làm.”
Chu Ứng Xuyên nói dứt khoát.
Khi họ vừa xuống đến tầng một, Hứa Đường cũng ăn nốt quả quả sơn tra bọc đường cuối cùng trong túi.
Thế mà đến giờ, cậu vẫn chưa hiểu massage cho người khiếm thị rốt cuộc là làm gì?
Là người mù đi massage, hay là người ta massage cho người mù?
Ngay trước cổng bệnh viện, một người phụ nữ dắt theo con nhỏ đang bước lên bậc thềm, vô tình lướt ngang qua họ.
“Khóc, khóc, khóc! Mày chỉ biết khóc! Ba mày đã cuỗm hết tiền chạy theo con đàn bà đó rồi! Tao sao mà khổ thế này! Nuôi được đứa con lại là cái thứ mù lòa đòi nợ tao…”
Cậu bé mà cô ta kéo đi chỉ tầm tám chín tuổi, hai mắt trống rỗng nhìn lên trời, dường như bị mẹ dọa đến choáng váng, bật khóc nức nở.
“Mẹ ơi… con muốn tiếp tục học đàn piano! Con muốn đánh đàn…”
“Học cái gì mà học! Ba mày bỏ nhà đi theo cái loại đàn bà không biết xấu hổ kia rồi! Không cần hai mẹ con chúng ta nữa!”
Người phụ nữ giận dữ giật lấy quyển nhạc phổ trong tay con trai, ném phịch xuống đất rồi kéo xềnh xệch thằng bé vào bên trong bệnh viện.
Trên lưng Chu Ứng Xuyên, vòng tay của Hứa Đường siết chặt quanh cổ anh chạt thêm một chút, Chu Ứng Xuyên đưa tay vỗ nhẹ trấn an cậu.
Anh cúi xuống, nhặt lấy quyển nhạc phổ bị vứt lại.
Quyển nhạc phổ khá mỏng, phía dưới bìa có in dòng chữ “Trung tâm đào tạo nghệ thuật Kiều Bình”, vài trang nhạc phổ từ trong rơi ra.
Lật ra xem, ở phần cuối sách có in sơ lược giới thiệu và địa chỉ của trường, mắt Chu Ứng Xuyên dừng lại ở một dòng chữ in đậm.
Dưới sự quan tâm và kêu gọi của Sở Giáo dục thành phố cùng Hội người khuyết tật… Trường mở lớp “Tự Cường” tuyển sinh học sinh khuyết tật… chắp cánh cho ước mơ của các em…
Hứa Đường lúc này đang lau bàn tay dính chút đường từ túi hồ lô khi nãy, ngượng ngùng chìa ra trước mặt Chu Ứng Xuyên.
“Dính một ít rồi… hơi dính dính nè…”
Chu Ứng Xuyên rút khăn tay từ túi áo ra, tìm một vòi nước gần đó, làm ướt khăn rồi nhẹ nhàng lau tay cho Hứa Đường.
“Chu Ứng Xuyên, em nghĩ rồi… nếu anh thấy em ngủ nhiều làm anh không vui, thì em có thể cố gắng ngủ ít lại cũng được…”
“Em hứa đấy, sau này những bài tập anh giao, em sẽ làm hết, nghiêm túc luôn… được không?”
Hứa Đường thật sự đã suy nghĩ, cậu không muốn làm Chu Ứng Xuyên buồn, dù những bài tập mà Chu Ứng Xuyên đưa ra rất khô khan, kém phần thú vị so với giấc ngủ thoải mái, nhưng nếu tập trung thì cũng chẳng quá khó, chỉ là đôi khi cậu thấy hơi chán thôi…
“Chu Ứng Xuyên? Anh đi đâu vậy?”
Khi Hứa Đường còn đang tự kiểm điểm bản thân, thì Chu Ứng Xuyên đã cõng cậu lên lưng.
“Anh biết là em ngoan rồi… cho tay vào túi áo anh đi… Mình đến xem thêm một chỗ nữa.”
...
Trường đào tạo nghệ thuật Kiều Bình nằm ngược hướng với bệnh viện phục hồi chức năng, trời lại lạnh buốt, hai người lại lên xe buýt một lần nữa.
Trường nằm sau con phố chính, xung quanh là khu dân cư, khá an tĩnh, toà nhà ba tầng treo bảng hiệu khá nổi bật....
Tác giả có lời muốn nói:
Chỉ số tự lập của Hứa Tiểu Đường = (một Cam Tiểu Sầm) – (ba Phương Tiểu Lê)