Chương 3: Dì Chu thương em nhất

Chu Ứng Xuyên không đáp lại câu hỏi ấy, anh ôm Hứa Đường.

Hứa Đường có chút buồn rầu.

Chu Ứng Xuyên tính tình rất tốt, nhưng chỉ có những lúc anh nói chuyện thì mới như vậy, rất hiếm khi anh không nói chuyện, phần lớn là chuyện này không có gì thương lượng.

"Nhất định, bắt buộc phải đi à?"

"Ừ, nhất định."

Lần này Hứa Đường hoàn toàn chán nản.

"Anh thật quá đáng… bác sĩ cũng nói mắt em không chữa được rồi, vậy mà anh vẫn cứ nhẫn tâm đâm nó mãi…!"

Nghe như thể cậu đang mô tả một hiện trường tội ác, nhưng thực tế thì chẳng có gì ghê gớm cả, chỉ là mấy cây kim châm quanh vùng mắt.

"Sách nói có sói đội lốt cừu, lúc đầu em không tin, giờ thì em biết người ta đang nói về anh… Nếu dì Chu còn sống, dì nhất định sẽ không để anh bắt nạt em như vậy…"

Cậu vừa lầm bầm vừa than phiền, nói mãi một mình, Chu Ứng Xuyên nghe mà buồn cười.

"Anh đối xử với em không tốt sao?"

Hứa Đường bĩu môi, nghĩ một lúc.

"Khi anh đội lốt cừu thì cũng tốt."

Thế giới nhỏ của cậu lúc nào cũng khác biệt so với người thường, Chu Ứng Xuyên mỉm cười, cúi xuống hôn lên mắt cậu.

"Ngoan… ngủ thêm một chút đi."

Hơi thở và nhiệt độ cơ thể Chu Ứng Xuyên là thứ Hứa Đường đã quá quen thuộc, chúng gần như tách biệt cậu khỏi thế giới lạnh giá ngoài kia, khiến cơn rét mùa đông không thể chạm vào được. Hứa Đường khẽ rên vài tiếng, rồi lại thϊếp đi trong vòng tay anh.

Vừa chợp mắt một cái, Hứa Đường đã ngủ liền hai tiếng đồng hồ. Khuôn mặt mệt mỏi còn đang ngái ngủ thì đã bị đắp một chiếc khăn ấm, Chu Ứng Xuyên đang dịu dàng lau mặt cho cậu.

“Đường Đường, tỉnh dậy nào.”

“Ưm… mấy giờ rồi?”

“Bảy rưỡi.”

“Bảy rưỡi? Hôm nay không mở tiệm à?”

Cậu vẫn còn ngái ngủ, đầu óc mơ hồ chưa tỉnh hẳn.

“Hôm qua anh đã dán thông báo trước cửa rồi, bây giờ đưa em đi trạm y tế.”

Trạm y tế? Chích thuốc! Hứa Đường giật mình nhớ ra!

Còn chưa kịp phản ứng lại, cậu đã bị Chu Ứng Xuyên lôi từ trong chăn ra, đầu chui tọt vào chiếc áσ ɭóŧ và áo len được mặc sẵn. Quần áo đã được Chu Ứng Xuyên ôm ấp cả sáng, giờ vẫn còn ấm áp, mặc vào không thấy khó chịu, nhưng nghĩ đến mục đích phải đi thì Hứa Đường chỉ muốn trốn.

Cậu cứng đầu vùng vẫy: “Em không đi chích thuốc, em không đi đâu, Chu Ứng Xuyên, anh còn nhớ những gì dì Chu dặn trước khi đi không…”

“Ngoan, giơ tay lên.”

“Không…!”

“Tay phải.”

“Anh có nghe em nói gì không hả…”

“Chân trái.”

Hứa Đường giờ đã không còn cách nào giãy giụa nữa, Chu Ứng Xuyên giữ chặt lấy tay cậu, giúp cậu xỏ tay áo len, lại khoác thêm lớp thứ hai, chiếc áo này hơi rộng, là chiếc dì Chu dự định đan cho cậu từ mấy năm trước, trời lạnh, đành phải mặc chồng lên.

“Dì nói anh phải chăm sóc em cẩn thận, không được bắt nạt em vì em không nhìn thấy, không được để em bị thương… một chút cũng không được…”

“Anh có biết ‘một chút’ là thế nào không?”

“Biết chứ, em ngoan nào.”

Chu Ứng Xuyên phối hợp trả lời.

“Còn nữa, dì Chu còn nói việc nhà là anh phải tranh làm, sách là để em đọc trước… Thôi thì giờ cả hai đứa mình đều không còn được đi học nữa… Nhưng em nói đi Đông, anh không được đi Tây… dắt em đi cũng không được…! Với lại… không được ép em ăn cơm…”

Câu cuối rõ ràng là Hứa Đường tự thêm vào, Chu Ứng Xuyên đang giúp cậu cài khuy quần, sau đó ngồi xuống, cẩn thận nhét gọn tất bên trong cho cậu.

“Xong chưa?”

Hứa Đường khẽ cử động bàn chân.

“Tất bên phải bị cộm lên rồi…”

Chu Ứng Xuyên lại sửa cho ngay ngắn.

“Chu Ứng Xuyên… những gì em nói, anh có nghe không…”

“Nghe rồi, dì Chu còn nói, nếu em không nghe lời, anh có thể dùng đầu chổi không có gai để giáo huấn em.”

Hứa Đường rất nghe lời dì Chu, vì mạng cậu là do dì Chu cứu, nếu không có dì Chu, chắc giờ cậu đã là một nhúm bùn nát lặng lẽ dưới đáy sông.

Mắt cậu mở to.

“Dì Chu thật sự nói như vậy sao?”

Chu Ứng Xuyên cũng vừa mặc xong đồ, anh vốn chỉ định dọa cho Hứa Đường sợ một chút, Hứa Đường lớn rồi, cũng càng ngày càng bướng bỉnh, nhưng vừa quay đầu lại, anh đã thấy Hứa Đường ngồi ngốc ngốc bên mép giường.

Hứa Đường gầy lắm, chiếc áo bông rộng thùng thình như một cái áo choàng lạc cỡ, dù có mặc mấy lớp len bên trong vẫn chẳng đầy đặn hơn là bao, đôi mắt của cậu rất xinh đẹp, thanh tú sáng trong, nhưng lại giống như những mảnh thủy tinh vỡ nát bị giẫm lên giữa tuyết trắng.

“Anh nhớ nhầm rồi, là dì Chu nói nếu anh không nghe lời, thì em có thể dạy dỗ lại anh.”

Chu Ứng Xuyên bế bổng Hứa Đường lên, đôi chân Hứa Đường tự nhiên vòng quanh người anh, anh cúi đầu, khẽ hôn lên môi cậu hai lần, mang theo chút ân hận dịu dàng.

"Cô nói, nếu anh bắt nạt em, đối xử tệ với em, thì em có thể dùng đầu chổi có gai để đánh anh."

Hứa Đường túm lấy cổ áo trên vai anh, giận dữ giáng cho một cú đấm nhẹ: “Em biết ngay mà! Dì Chu thương em nhất!”