Chương 27: Đều là thứ xa xỉ

Vương Triệu Hưng đặt tay lên bảng tính, theo mỗi mục mỗi tháng, số liệu phân tích tiêu hao năng lượng theo mức lợi nhuận đều được liệt kê chi tiết rõ ràng, ông hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm Chu Ứng Xuyên trước mặt.

Ông biết tâm tư của Hà Văn, nhất định sẽ không dễ dàng để Chu Ứng Xuyên tiếp xúc đến nghiệp vụ cụ thể, vậy mà Chu Ứng Xuyên chỉ dựa vào cuốn sổ tiền điện nhỏ như vậy, lại có thể suy luận được quy mô thực tế của nhà máy thông qua điện năng tiêu thụ.

Đúng vậy, ngành dệt may và may mặc là ngành tiêu thụ điện năng cao, để đạt được một mức lợi nhuận nhất định thì mức tiêu hao điện năng cũng phải tương xứng.

“Phân tích khá lắm, nhưng nhà máy chúng ta đôi khi cũng nhập sẵn quần áo từ phân xưởng khác, chỉ sửa mẫu rồi bán ra, nên tiêu hao điện năng thấp cũng không phải không có khả năng…”

“Dạ, đúng rồi, ông chủ Vương, cái này là thứ cháu muốn nói …”

Chu Ứng Xuyên dường như đã chuẩn bị sẵn sàng trước mọi chất vấn, anh lấy ra bản danh sách kiểm kê kho hàng mà mình đã xử lý suốt mấy ngày qua.

“Ông chủ Vương, trước đây chú Vương từng cho cháu xem qua bảng liểm kê tài sản của nhà máy chúng ta. Ngoài những biến động về tài sản cố định, rất nhiều khoản hạch toán đều có vấn đề. Ví dụ như chú vừa nói đến việc chuyển sang chỉnh sửa kiểu dáng quần áo may sẵn, phương thức này cùng với việc chúng ta tự nhập vải về gia công rồi bán ra, là hai mảng doanh thu chính của nhà máy. Nhưng dù xét từ tình hình nhập kho cho đến báo cáo tài chính năm, hai phương thức này cộng lại cũng chỉ chiếm tối đa 30% trăm lợi nhuận hoạt động.”

“Chỉ 30%?”

Vương Triệu Hưng chạm tay vào bao thuốc lá, chau mày hỏi.

“Vậy còn 70% còn lại... ý cậu là... có người đã thực hiện những giao dịch mà tôi không hề hay biết?”

Chu Ứng Xuyên ngập ngừng trong chốc lát.

“Phải, ông chủ Vương.”

Chu Ứng Xuyên rút ra một trang từ tập tài liệu đã được sắp xếp ngăn nắp trên bàn, đưa cho Vương Triệu Hưng.

“Mỗi tháng, kho hàng đều nhập về một lô hàng may sẵn và được bán ra vào tháng sau. Có lô là áo bông nữ, có lô là áo len nam, mặt hàng rất đa dạng. Nhưng vào thời điểm vào đông năm ngoái, đột nhiên kho hàng ghi nhận một lô váy hè nữ trị giá 15 vạn được nhập về, cháu không biết có phải số liệu ghi chép nhập kho sai hay không, nhưng nếu không sai, mà trong một xưởng may mặc, mùa đông lại nhập một lô quần áo trái mùa như vậy có chút không bình thường, huống hồ cuối năm ngoái, lô hàng này được dán nhãn thương hiệu Quán Á của chúng ta và bán ra với giá 25 vạn.”

Nếu như những lời nói trước đó của Chu Ứng Xuyên chỉ đủ để khiến Vương Triệu Hưng nảy sinh nghi ngờ, thì câu nói sau cùng, đặc biệt là hai chữ “cuối năm” lại như một chiếc kim sắc nhọn, bất ngờ đâm mạnh khiến thái dương Vương Triệu Hưng giật lên một cái.

Sắc mặt Vương Triệu Hưng trở nên nghiêm trọng, không còn vẻ thản nhiên như trước. Ông rít một hơi thuốc, làn khói lượn lờ phủ lên khuôn mặt đã chau chặt hàng lông mày.

“Ý cậu là... giao dịch đó là giả?”

“Phải, ông chủ Vương, không chỉ có mỗi giao dịch này, nói không chừng cả năm có ít nhất tám đơn đặt hàng bất thường như thế...”

Điếu thuốc cháy tới tay, Vương Triệu Hưng giật mình, vội vàng hất tay cho rơi tàn thuốc.

“Tám vụ? Cậu vừa nói đến lợi nhuận ảo tức là…”

“Vâng, chính nhờ những giao dịch bất thường này mà lợi nhuận nhà máy ta đột ngột vượt mức một triệu trước Tết, tuy rằng cũng có nhà xưởng sẽ đặt trang phục trái mùa, nhưng bình thường đều là nhà xưởng xử lý hàng tồn, người mua cũng sẽ ép giá xuống mức thấp nhất, đằng này bán hàng trái mùa lại còn cao hơn giá thị trường của hàng đúng mùa, đặc biệt là đơn đặt hàng này cũng vừa kịp hoàn thành trong năm, khiến cho lợi nhuận năm trước vượt mức 100 vạn.”

“Ông chủ Vương, trước đây cháu từng nghe chú Vương nhắc tới lần này chú đang cạnh tranh chức vụ, cần đưa nhà máy đạt mức lợi nhuận cả năm trên 100 vạn. Mà những đơn hàng kia... giống như được đặt may riêng cho mục tiêu ấy vậy…”

“Chúng được trộn lẫn vào các đơn hàng khác, âm thầm thổi phồng doanh thu và lợi nhuận của nhà máy. Chỉ vì các đơn trước có giá trị nhỏ nên không dễ bị phát hiện…”

...

Khi bước ra khỏi văn phòng của Vương Triệu Hưng thì trời đã gần năm giờ chiều, Chu Ứng Xuyên bị Vương Triệu Hưng giữ lại gần ba tiếng đồng hồ. Trong tay anh là một xấp giấy nháp dày cộp, kín đặc những công thức và con số, toàn bộ đều là phân tích chi tiết báo cáo của Hà Văn, từ lợi nhuận cho đến hạch toán chi phí.

Một vài trang cuối cùng trong đống này đã bị Vương Triệu Hưng giữ lại.

Trong căn phòng giờ đây nồng nặc mùi khói thuốc, sắc mặt của Vương Triệu Hưng trở nên khó đoán, ông chỉ bảo anh ra ngoài trước, còn mình thì đang ở bên trong gọi điện thoại cho ai đó, không rõ là ai.

Chu Ứng Xuyên ngẩng đầu nhìn lên mặt trời.

Anh không phải kiểu người dễ bộc lộ cảm xúc, từ nhỏ đã sống cùng người mẹ khiếm thính và một cậu em trai mù lòa, anh sớm hiểu rằng, những thứ như cảm xúc… đều là thứ xa xỉ.