“Lần trước cháu làm sổ sách chú có xem rồi, cũng vì thế mà để ý tới cháu, chú thì mù tịt chuyện tài vụ, mà kế toán hiện tại chú cũng không thật sự yên tâm, chú cần người hỗ trợ giám sát.”
“Cháu hiểu rồi, ông chủ Vương.”
Vương Triệu Hưng thấy anh bắt nhịp nhanh như thế thì ánh mắt càng thêm hài lòng.
Thực ra, không phải chỉ vì năng lực mà ông chọn Chu Ứng Xuyên, người trẻ tuổi có năng lực thì rất nhiều, nhưng ông để mắt tới Chu Ứng Xuyên vì xuất thân khiêm tốn ở một thị trấn hẻo lánh, không có bối cảnh chống lưng, đừng nhìn Bồi Giang nhỏ nhoi mà lầm tưởng, nơi này nước sâu hơn những gì người khác tưởng rất nhiều.
“Về mấy vấn đề trong sổ sách chú cũng đã cho người đi điều tra rồi, quả thật là có nội gián, mẹ nó chứ… giờ chú vẫn phải tạm thời nhịn...”
Vương Triệu Hưng hừ lạnh một tiếng, rõ ràng thấy việc này rất nhục nhã.
“Nhưng nhịn không có nghĩa là chú dễ bắt nạt, thế này nhé, nếu cháu đồng ý đi theo chú làm, ba tháng đầu tính là thử việc, mỗi tháng hai trăm tệ, bao ăn bao ở, làm tốt thì sau này sẽ tính tiếp.”
Hai trăm tệ nghe không nhiều, nhưng cũng không phải là ít, ở Bồi Giang, một công chức nhà nước lương tháng cũng chỉ cỡ ba trăm là cùng.
“Cảm ơn chú Vương, cháu nhất định sẽ làm hết sức.”
Vương Triệu Hưng thấy anh nhận lời mà không do dự gì cũng không ngạc nhiên, một thanh niên từ thị trấn nhỏ tới, tìm được công việc hai trăm tệ một tháng đã là khá lắm rồi.
Nếu không vì đang gấp, đáng lẽ ông phải quay lại Thẩm Châu tỉ mỉ chọn một người.
Đang nghĩ vậy thì bảo vệ ngoài cửa gọi với vào, nói xe của ông đang kêu inh ỏi.
Lúc này Vương Triệu Hưng mới sực nhớ ra điện thoại để trong túi vẫn còn để trong xe.
“Thôi, cháu về trước đi, mấy hôm nay tranh thủ làm quen với nhà máy.”
Trong điện thoại, vợ ông hỏi xem ông đã về tới nơi an toàn chưa, nghe thông báo nói Thâm Châu đã rơi một trận tuyết lớn, Vương Triệu Hưng nhắn tin an ũi vợ một hồi, lại nhận một cuộc gọi khác, là bạn bè hẹn đi ăn tối, ông xử lý hết rồi quay vào, không ngờ Chu Ứng Xuyên vẫn đứng trước cửa văn phòng.
“Tiểu Chu, sao còn đứng ở đây?”
“Ông chủ Vương, cháu muốn xin phép xem qua báo cáo quyết toán năm ngoái của nhà máy được không ạ?”
Chu Ứng Xuyên nói.
“Mấy hôm trước kế toán Hà nhờ cháu kiểm tra chi tiết lại hàng hóa xuất nhập kho, cháu đã so sánh xong, nhưng có vài chỗ cần chỉnh sửa.”
Vương Triệu Hưng mở hộc bàn, lấy báo cáo của Hà Văn ra.
“Tiểu Hà nói bản này là bản cuối rồi, chú xem qua thấy cũng ổn. Nếu chỉ là mấy chỗ nhỏ thì cháu cứ sửa với Tiểu Hà, nhưng nếu có thay đổi gì về tổng doanh thu hay lợi nhuận thì nhất định phải báo lại cho chú.”
Vừa nghiêm nghị dứt lời, Vương Triệu Hưng mở tủ lấy rượu.
Một lát sau, ông nghe thấy tiếng Chu Ứng Xuyên đặt bản báo cáo trở lại bàn.
“Ông chủ Vương, cháu nghĩ số liệu lợi nhuận trong báo cáo quyết toán của nhà máy mình có lẽ có vấn đề.”
“Lợi nhuận à?”
Vương Triệu Hưng như vừa bị chạm đến một từ khóa nhạy cảm, ánh mắt lập tức sắc lại.
“Vâng, ông chủ Vương, trong bản báo cáo cuối năm kế toán Hà làm, lợi nhuận năm ngoái của nhà máy mình được ghi là 103 vạn, nhưng cháu cho rằng, con số này có khả năng đã bị thổi phồng lên rất nhiều.”
“Sao cơ? Thổi phồng nhiều lắm à?”
Vương Triệu Hưng khẽ cau mày.
“Tiểu Chu à, lợi nhuận không phải chuyện nhỏ đâu, dăm bữa nửa tháng nữa chú còn phải báo cáo với nhà máy chính, cháu nói bị thổi phồng, vậy bằng chứng đâu?”
“Vấn đề nằm ở đơn hàng giao hàng.”
“Có vấn đề gì? Tiểu Chu, tuy năm ngoái chú không có nhiều thời gian lo cho nhà máy, nhưng tiền đặt đơn hàng của xưởng thì chú đều nhờ bạn bên ngân hàng theo dõi sát sao cả... Mỗi lần tiền về đều là tiền thật, không có gì là lẫn lộn cả…”
Vương Triệu Hưng nửa năm đầu bận rộn chuyện khác, nhưng ông không phải kẻ ngốc, ông tự có cách của riêng mình.
“Ông chủ Vương, nếu cố tình làm, thì cả giao dịch đơn hàng lẫn sao kê ngân hàng đều có thể bị làm giả.”
Vừa nói, Chu Ứng Xuyên vừa lấy từ trong túi áo ra quyển sổ ghi tiền điện mà kế toán Hà để lại trước khi rời đi.
“Nhưng tiêu hao điện năng của một nhà máy thì không thể làm giả được.”
Anh đặt cuốn sổ ghi tiền điện và bảng so sánh đối chiếu do chính mình làm mấy ngày nay ngay trước mặt Vương Triệu Hưng.
“Ông chủ Vương, đây là sổ thu tiền điện mà kế toán Hà giao cho cháu hôm trước yêu cầu cháu đóng tiền điện, cháu có xem qua, tháng trước, tiền điện của nhà máy mình chưa tới 300 tệ. Trước đây cháu từng giúp nhiều nhà xưởng nhỏ làm sổ sách, đối chiếu với các nhà máy may mặc cùng quy mô, một nhà máy lợi nhuận khoảng 50 vạn mỗi năm thì mỗi tháng tiền điện cũng ổn định ở mức 650 tệ, đó là mức thấp nhất rồi. Nhưng nhà máy chúng ta được ghi nhận lợi nhuận gấp đôi bọn họ, mà lượng điện tiêu thụ còn chưa bằng một nửa của bọn họ, điều đó cho thấy ít nhất một nửa số máy móc của nhà máy mình đã ngưng hoạt động suốt một năm qua, hoặc là chạy mà không có sản phẩm đầu ra.”