Chương 25: Được, người trẻ tuổi nên khiêm tốn nhiều là tốt

“Đường Đường, em cũng cảm thấy vậy, đúng không...?”

“Chu Ứng Xuyên, cái gì mà em cũng cảm thấy? Em trông có ngu ngốc như vậy à...?”

Chu Ứng Xuyên đúng là quá đáng...

Ở trường cậu đâu có ngốc, những bài toán Hàn Minh không giải được đều phải đến nhờ cậu giúp đấy chứ.

Chỉ là môn Văn thì hơi yếu, vì có nhiều thứ cậu thật sự không thể hình dung được.

“Em thông minh lắm...”

Chu Ứng Xuyên cúi đầu hôn nhẹ lên lông mi cậu, vẻ mặt cậu vẫn bình thản như thường, chỉ lặng lẽ xoay xoay cây bút trong tay.

“Muộn rồi, có muốn đi ngủ không...?”

“Ôm em đi, để em chợp mắt một chút...”

Đêm đã khuya, Chu Ứng Xuyên ôm lấy Hứa Đường đang ngủ, ngón tay cậu nhẹ nhàng gõ từng nhịp lên mặt bàn, không phát ra một âm thanh nào...

Đến mồng năm, cổng nhà máy được bảo vệ mở ra, giám đốc Vương Triệu Hưng đã trở lại.

Vẻ ngoài của Vương Triệu Hưng chẳng giống người Tô Nam chút nào, dáng người to lớn, giọng nói vang như chuông đồng, ông lái chiếc Santana chạy thẳng vào cổng xưởng, vừa thấy bảo vệ là đã hét lớn.

“Ai đang trực trong xưởng thế?”

Bảo vệ trả lời rằng dạo gần đây kế toán Hà không tới, nhưng cách đây ít hôm có dẫn theo một thanh niên trẻ, hiện đang ở ký túc xá cho công nhân ở phía sau.

Vương Triệu Hưng phẩy tay gọi người đó tới văn phòng gặp mặt.

Chẳng bao lâu, bảo vệ đã một đường chạy xộc vào gọi Chu Ứng Xuyên, lúc này Chu Ứng Xuyên đang giảng bài cho Hứa Đường, một số ký hiệu toán học lớp lớn hơn, Hứa Đường trước đây chưa học tới nên không quen, cần anh vừa giảng vừa dùng chữ nổi để Hứa Đường hiểu rõ hơn.

Từ trước đến nay, Chu Ứng Xuyên chưa từng có ý định để thế giới này tách biệt khỏi Hứa Đường.

Chương trình học của Hứa Đường không phải theo lối thông thường, Chu Ứng Xuyên học gì, sẽ dạy Hứa Đường cái đó, nên đôi khi có kiến thức khá khó, Hứa Đường thì vò đầu bứt tai, bởi làm sai là bị bắt ăn cơm ngay, nghe có người gọi Chu Ứng Xuyên, Hứa Đường lập tức như trút được gánh nặng.

“Chắc là ông chủ về rồi! Anh mau đi đi, em ở đây một mình được mà…”

Chu Ứng Xuyên lấy cây bút chữ nổi khỏi tay cậu, rồi nhét chiếc muỗng múc cơm vào trong tay cậu.

“Vậy em tự múc cơm ăn đi, chén cơm này, trước khi anh quay về ít nhất phải ăn hết một nửa, em nghe rõ chưa?”

Anh biết rõ Hứa Đường mà ăn một mình thì kiểu gì cũng không ăn hết nổi.

Hứa Đường chun mũi, trong lòng thầm nghĩ thôi thà cậu làm bài còn hơn!

Chu Ứng Xuyên xoa đầu cậu một cái, rồi theo bảo vệ rời đi.

Trong văn phòng, Vương Triệu Hưng ngồi chễm chệ trên ghế giám đốc, phía sau ông là bức tranh Vạn Mã Bôn Đằng đầy khí thế, bên cạnh còn có tấm biểu ngữ “Phát huy kinh nghiệm Thẩm Châu, mỗi người tạo lợi nhuận mười vạn”.

Vương Triệu Hưng rút bật lửa, châm điếu thuốc.

Vừa quay về Bồi Giang là ông đã cảm thấy bực bội, ai mà chẳng thấy ngán khi từ thành phố Thẩm Châu rộng lớn hoa lệ bị điều về cái thị trấn bé tẹo vắng vẻ này.

Thẩm Châu và Bồi Giang… đúng là một trời một vực!

Đang miên man nghĩ ngợi, cánh cửa bỗng vang lên tiếng gõ.

“Chào ông chủ Vương, cháu là Chu Ứng Xuyên, được chú Vương dẫn tới học việc ở đây.”

Ấn tượng đầu tiên của Vương Triệu Hưng là giọng người thanh niên này khá hay, trầm và vững.

Vừa ngẩng đầu lên thì thấy Chu Ứng Xuyên đứng ở cửa, trông rất trẻ tuổi, ăn mặc đơn giản mộc mạc.

Quan trọng hơn là cậu không có cái vẻ lắc la lắc lư, khoa trương của đám trẻ bây giờ, ông cảm thấy mắt nhìn người của mình vẫn không tệ lắm.

Ít nhất thì chữ giống như người, ba của ông thích nhất một câu đó là... phàm là người viết được chữ đẹp thì tâm tính cũng ổn định.

Vương Triệu Hưng đưa tay ra hiệu bảo anh ngồi xuống.

“Tôi biết rồi, quê cậu ở Dụ Khê đúng không? Cách Bồi Giang không xa.”

“Cách không xa, chưa tới tám mươi cây số.”

“Gần thật đấy, tôi chưa từng tới Dụ Khê, nhưng hồi trẻ ba tôi có làm việc ở một huyện bên cạnh Dụ Khê thì phải… là huyện… Thượng gì ấy nhỉ?”

“Huyện Thượng Trì ạ.”

“Ừ, đúng rồi, Thượng Trì, ông ấy từng làm bí thư ở đó mấy năm, sau mới chuyển công tác đi nơi khác rồi.”

Vương Triệu Hưng vừa nói chuyện phiếm vừa rít điếu thuốc trong tay.

Có lẽ nhân viên vệ sinh dọn phòng trước Tết nên ông nhất thời không thấy gạt tàn quen dùng đâu cả.

Vừa ngừng tay, một bàn tay đã nhanh chóng đặt chiếc gạt tàn từ bên kia bàn sang trước mặt ông.

Vương Triệu Hưng cười khẽ.

“Thằng nhóc này phản ứng nhanh đấy.”

Điếu thuốc kia ông có dụi hay không cũng chẳng quan trọng, vừa rồi ông chỉ khẽ liếc mắt một cái mà thằng nhóc này đã để ý tới rồi.

Chu Ứng Xuyên mỉm cười.

“Chú Vương dặn cháu nhất định phải cảm ơn ông chủ Vương đàng hoàng vì đã đồng ý cho cháu cơ hội này, để cháu được theo học hỏi thêm từ ông chủ Vương.”

“Được, người trẻ tuổi nên khiêm tốn nhiều là tốt.”

Vương Triệu Hưng dập điếu thuốc.

“Không dài dòng nữa, chú đến Bồi Giang chưa lâu, năm ngoái lại bận chuyện khác nên chưa quản lý được nhà máy ở Bồi Giang này tử tế, hiện giờ bên cạnh đang thiếu người, chuyện lần trước cháu cũng thấy được rồi, trong xưởng vẫn còn nhiều sổ sách rối tinh rối mù… Nếu cháu đồng ý thì làm trợ lý cho chú một thời gian, yêu cầu của chú không nhiều, chỉ cần làm việc cẩn thận, đừng để sai sót là được.”