Muốn mắng thì Chu Ứng Xuyên không nỡ, mà càng không mắng được thì Hứa Đường lại càng được nước lười biếng, như thể bật công tắc ngủ đông, cứ thế mà ngủ suốt.
Có lẽ do đôi mắt không còn ánh sáng, nên cảm nhận về thời gian của Hứa Đường cũng mơ hồ, nếu không ai gọi dậy, Hứa Đường có thể ngủ thẳng một mạch từ sáng đến tối.
Trước kia ở Dụ Khê, nếu không nhờ Chu Ứng Xuyên kiên trì ép buột cậu đến lớp “nghe giảng” mỗi ngày, thì Hứa Đường chắc chắn đã sống như một con mèo lười, có thể ôm lò sưởi ngủ đến lúc đầu cũng bốc khói.
Nhưng mãi ngủ cũng chán, đến mức người Hứa Đường phát ngứa vì buồn, thế là lại bắt đầu dính lấy Chu Ứng Xuyên.
Chu Ứng Xuyên thương cậu, mặc kệ cho cậu dính, nên tối đến là Hứa Đường lại như cây nấm nhỏ mọc bám trên người Chu Ứng Xuyên.
Hứa Đường quàng tay ôm lấy cổ Chu Ứng Xuyên, trước mặt là cả bàn giấy trải đầy danh sách mà Hà Văn giao, kèm theo sổ điện nước, Hứa Đường chán đến mức không biết làm gì, chỉ dùng chân khẽ khàng đá nhẹ vào chân ghế mà Chu Ứng Xuyên đang ngồi, như thể đang tìm chút thú vui vụn vặt giữa những buổi tối bình lặng.
"Chu Ứng Xuyên, anh vẫn đang kiểm hàng à?"
"Ừ."
Chu Ứng Xuyên cuối đầu, phát hiện Hứa Đường đã đá văng chiếc vớ trên chân, Chu Ứng Xuyên khom người nhặt lên, rồi vỗ nhẹ lên lưng Hứa Đường.
"Đổi chân qua đây, để anh mang tất cho."
Hứa Đường chẳng buồn nhúc nhích, bày ra dáng vẻ lười biếng, cố tình nhấc cao chân lên.
"Thế này với được không?"
Thấy Hứa Đường giở trò lười biếng, Chu Ứng Xuyên một tay đỡ lấy eo anh, tay kia men theo chân.
"Rồi, hạ xuống đi, thế này có bị chuột rút không?"
"Không đâu..."
Chu Ứng Xuyên đành nghiêng người, theo đúng tư thế của cậu mà khom xuống, cẩn thận mang tất vào.
"Đừng để tuột nữa, kẻo lại nhiễm lạnh."
"Nhưng anh nhóm bếp rồi, ấm mà..."
Hứa Đường ở trong ký túc xá suốt, Chu Ứng Xuyên sợ cậu bị cảm lạnh, nên mấy hôm trước đã đi tìm cửa hàng mua ít vật liệu về lắp một cái lò sưởi đơn giản, cửa sổ vỡ một nửa trước đây lại vừa khéo làm chỗ thông gió.
"Chán rồi à...?"
Hứa Đường gật đầu, cậu sắp mọc cả nắm trên người rồi.
"Chán chết... Hồi đó ở nhà, buổi tối còn có Đại Hoàng chơi với em. Ban ngày đi học, Hàn Minh cũng hay rủ em đá bóng, cậu ấy đá dở lắm, em làm thủ môn, nhưng hai đứa phối hợp ăn ý vô cùng."
Nhắc tới chút kỷ niệm, Hứa Đường chợt thấy nhớ Đại Hoàng, cũng nhớ tới lũ bạn học cũ.
Chu Ứng Xuyên nói.
"Chờ anh bận xong đợt này, sẽ xem quanh đây có trường học nào có thể học không."
"...Lúc trước nghe nói trường giải thể, em còn thấy mừng, giờ nghĩ lại lại thấy tiếc."
Trước kia còn đi học, thầy cô không mấy quan tâm chuyện học hành của cậu, nên thành ra chẳng có áp lực gì, giờ ra chơi có đám bạn ríu rít nói cười, dĩ nhiên cũng có người chê cậu mù, nhưng cũng có những người như Hàn Minh, như lớp phó vệ sinh chơi trò gì cũng chẳng hề do dự luôn kéo cậu vào chơi.
"Anh nhớ chuyện đó mà."
Chu Ứng Xuyên cúi xuống, khẽ hôn lên trán cậu một cái.
Chu Ứng Xuyên mà nói “nhớ” là thật sự nhớ, Hứa Đường gõ mấy cái nhẹ nhẹ lên lưng anh.
Đó là chữ nổi, mà cũng là ám hiệu riêng giữa hai người.
"Sao em biết anh nhất định sẽ tìm trường cho em?"
Hứa Đường khẽ cười, hai chiếc răng khểnh như cặp nanh nhỏ lộ ra rất đáng yêu.
"Vì em nghe được."
"Nghe được gì?"
Hứa Đường cọ cọ đầu, dính sát vào ngực Chu Ứng Xuyên.
“Dạo này chỗ này của anh có gì đó rối rắm phiền não... Không chỉ vì những việc kế toán Hà giao cho anh, anh không thích thấy em cứ ở trong phòng ngủ miết, nhưng lại không nỡ mắng em... Cho nên em đang nghĩ biện pháp, em nói đúng không?”
Vẻ mặt Hứa Đường có chút đắc ý cùng kiêu ngạo, khiến Chu Ứng Xuyên không nhịn được khẽ cong khóe môi.
“Biết rõ là anh không nỡ mắng em, mà vẫn cứ ngủ miết như thế? Là em cố tình phải không...?”
Cố tình khiến anh lo lắng.
“Tại tôi chán quá mà...”
Hứa Đường hỏi.
“Cái đống hàng mà kế toán Hà bảo anh xử lý, có phải nhiều loại nhiều hàng, khó lắm đúng không?”
“Không khó, chỉ hơi phiền thôi.”
Câu trả lời ấy khiến Hứa Đường không hài lòng.
“Chu Ứng Xuyên, chẳng lẽ cứ phải em hỏi một câu thì anh mới chịu nói một câu sao? Anh kể cho em nghe đi, em muốn nghe mà... Không thì chán chết mất, đêm đến cũng chẳng biết nên mơ gì nữa…”
Cậu thích nghe Chu Ứng Xuyên nói chuyện, những câu chuyện đó chính là cách cậu tiếp cận thế giới, Chu Ứng Xuyên đôi khi kể rất tỉ mỉ, nhưng chỉ trừ những chuyện khiến Hứa Đường phải lo nghĩ, như chuyện kiếm tiền, nuôi sống bản thân… thì anh lại né tránh, không nói kỹ, tránh làm Hứa Đường lo nghĩ lung tung.
Hứa Đường cứ quấn lấy mãi, cuối cùng Chu Ứng Xuyên cũng kể sơ qua chuyện mấy hôm trước Hà Văn giao cho mình làm.
Nghe xong, Hứa Đường ngẫm nghĩ một lát.
“Nhưng mà như thế chẳng phải rất tốn thời gian sao? Rõ ràng anh ta đã có sẵn danh sách rồi...”
Vậy thì còn bắt người khác làm lại từ đầu làm gì?