Chương 23: Lo lắng quá nhiều

Hà Văn lấy chùm chìa khóa trong ngăn bàn rồi dẫn Chu Ứng Xuyên ra phía sau nhà xưởng.

“Phân xưởng mình được xây năm ngoái nhờ vốn đầu tư sau đợt cải cách cổ phần của nhà máy chính, xem như là nơi thử nghim ở đất hẻo lánh này, giám đốc Vương, tôi, với mấy lãnh đạo khác đều là người từ nhà máy chính ở Thâm Châu điều về... Bên mình đi theo mảng kinh doanh của nhà máy mẹ, chủ yếu gia công và tiêu thụ quần áo, làm cả đồ nam và n, mảng dệt chưa tuyển được thợ nên tạm dừng, giờ thì phải nhập vải từ nơi khác, rồi gia công thành sản phẩm. Năm ngoái bán chạy nhất là mấy mẫu áo khoác nam, với mấy bộ đồ công sở nữ và vài mẫu áo len...”

Hà Văn dẫn Chu Ứng Xuyên đi xem sơ qua xưởng may.

Diện tích không lớn, tầm ba bốn trăm mét vuông, hơi lộn xộn, nhưng xưởng may thì chỗ nào chả thế.

“Giờ thì trong kho không còn hàng tồn, công nhân mùng sáu mới quay lại làm, mà chúng ta còn nợ một đơn hàng lớn, phải đẩy nhanh tiến độ mới kịp.”

Phía sau xưởng là kho nguyên liệu, Hà Văn mở khóa, ánh sáng bên trong khá yếu, vải vóc chất thành cuộn, kèm theo vài bao phụ liệu lớn, không gian bí bách nên mùi cũng chẳng dễ chịu gì.

Hà Văn đưa anh một chồng danh sách trong tay.

“Đây là danh sách nhập xuất nguyên vật liệu trong năm của phân xưởng, chủ yếu là vải thành phẩm các kiểu dáng và quy cách dệt thành phẩ, ngoài ra còn có khóa kéo, cúc áo, viền len và mấy loại phụ liệu khá, đây là sổ của tháng gần nhất, mấy tháng trước tôi chưa kiểm, mấy ngày tới cậu kiểm kho giúp tôi theo danh sách này.”

Chu Ứng Xuyên nhìn vào kho hàng.

Hà Văn cười nhạt.

“Việc này thật ra nói khó cũng không khó, chỉ hơi phiền toái và mất thời gia, nhưng cậu tỉ mỉ, làm việc này là thích hợp nhất, nếu phát hiện thiếu món nào, báo tôi, tôi sẽ gọi bên cung ứng.”

Lời Hà Văn nói nghe qua thì không có gì, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta thấy khó chịu, mà không rõ khó chịu ở chỗ nà, thế nhưng Chu Ứng Xuyên vẫn giữ nguyên thái độ lịch sự, nhẹ nhàng đáp.

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

“Chuyện khác thì không có gì nữa... À đúng rồi, mấy hôm tới tôi phải về quê một chuyế, việc báo cáo cuối năm cậu không cần phải lo, tôi về rồi sẽ tự báo cáo với giám đốc.”

Về đến văn phòng, Hà Văn lại lục trong ngăn kéo ra hai cuốn sổ nhỏ và một phong bì đưa cho anh.

“Mấy hôm tôi không có ở đây, cậu giúp tôi đóng tiền điện tiền nước của nhà máy nhé, đợt trước tôi xin nghỉ nên lỡ kỳ thu, chắc mấy hôm nữa bên điện lực lại cho người đến thúc giục nộp đóng phí, đừng để họ làm ầm lên rồi tới tai lãnh đạo là được... Lúc đó cậu ký tên tôi vào, cứ nói là tôi nhờ cậu đi đóng.”

Dạo gần đây Hà Văn đang bận chuẩn bị đám cưới, buổi trưa là bị bạn gái gọi ra bàn chuyện xây nhà mới ở quê.

Hà Văn cũng đang rối bời vì việc đó, thấy Chu Ứng Xuyên tới đúng lúc thế này, mà sếp lại không có ở đây, thì càng vui mừng đẩy hết mấy việc lặt vặt không quan trọng sang cho anh.

Hà Văn đi rồi, cả phân xưởng lập tức vắng tanh.

Tết ở Bồi Giang sôi động hơn hẳn mấy thị trấn quanh vùng.

Ban ngày, đội múa lân múa rồng đánh trống gõ chiêng rầm rộ đi qua từng con phố.

Đèn l*иg rực rỡ, pháo hoa sáng rực như cây bạc nở hoa.

Dù không nhìn thấy, Hứa Đường vẫn nhất quyết đòi chen ra xem cho bằng được.

Chu Ứng Xuyên chỉ đành dẫn cậu.

Nhưng Hứa Đường lại ghét việc bị Chu Ứng Xuyên dắt tay, bảo là vướng, không chen vào được đám đông.

Hai người giằng co một lúc, đến khi bị Chu Ứng Xuyên túm cổ áo, hỏi có còn muốn chơi không, thì Hứa Đường mới ngoan ngoãn im bặt.

Dù vậy, Hứa Đường cũng không dám ra ngoài thường xuyên, Bồi Giang tuy là không có gì nổi bật trong tỉnh Tô Nam, nhưng nói sao cũng là thành phố, đường sá lạ lẫm, xe cộ qua lại, với một người không nhìn thấy như Hứa Đường thì mọi thứ đều đầy rẫy nguy hiểm.

Hứa Đường cũng không muốn để Chu Ứng Xuyên phải lo lắng quá nhiều, việc của Chu Ứng Xuyên đã đủ bộn bề rồi.

So với Chu Ứng Xuyên bận rộn, mấy ngày này Hứa Đường lại sống nhàn hạ đến ghen tị.

Rời khỏi thị trấn, cậu không cần trông tiệm, cũng chẳng phải đến lớp.

Hơn nữa vì hạn chế vận động, cậu chẳng khác gì một chú sâu lười, ăn no rồi lại lăn ra ngủ.

Thấy Hứa Đường rảnh rỗi quá, Chu Ứng Xuyên tranh thủ ghé lại tiệm sách nhỏ từng ghé trước kia, chọn vài cuốn truyện chữ nổi đem về cho Hứa Đường đọc.

Vì truyện chữ nổi xuất bản vốn đã ít, tiệm đó có thể còn giữ được vài cuốn là vì con gái chủ tiệm cũng bị mù.

Mà đã ít thì lại toàn truyện cũ, Hứa Đường có khi đã đọc thuộc lòng được từng đoạn.

Thấy cậu không còn hứng thú, Chu Ứng Xuyên lại lôi ra vài bài toán, thiết kế lại cho Hứa Đường giải.

Hứa Đường cũng chịu khó làm, nhưng vừa học vừa ngáp, cũng bắt đầu lười biếng, có khi Chu Ứng Xuyên đang giảng bài thì Hứa Đường đã gục luôn trong lòng Chu Ứng Xuyên, nước dãi chảy dính đầy ống tay áo.