Chương 22: Anh thật gian xảo

Hứa Đường ngồi trong lòng Chu Ứng Xuyên, toe toét nhe hàm răng trắng nhỏ đáng yêu, vẻ mặt tự tin rạng rỡ.

“Bắt đầu nhé?”

Chu Ứng Xuyên đưa cho cậu một tờ.

Hứa Đường cẩn thận sờ nắn từng góc.

“Là... một tệ, đúng không?”

“Sai rồi, là năm tệ, ngoan, há miệng.”

Sai rồi sao?

Hứa Đường không tin nổi, rõ ràng lúc nãy cậu đã gấp một góc nhỏ ở phía trên bên phải của tờ một tệ mà?

Sao bây giờ lại không thấy?

Mà kích thước cũng na ná nhau...

Cậu còn chưa kịp phản ứng, thì Chu Ứng Xuyên đã gắp một đũa khoai tây sợi, trộn với cháo, đưa thẳng vào miệng cậu.

“Ưʍ... chờ chút... em thấy không giống mà...”

Nhưng cơm đã vào tới miệng, Hứa Đường chỉ còn cách nghiêm túc nhai nuốt.

“Chắc là do tờ này cũ quá nên em mới không nhận ra... chơi tiếp!”

Tới lượt thứ hai, Hứa Đường cau mày, định lén lần mò phần chữ nổi ở viền giấy, nhưng bị Chu Ứng Xuyên bắt gặp, đành bỏ cuộc, nghiêm túc dùng đầu ngón tay cảm nhận kích thước và cố nhớ lại dấu hiệu mình đã đánh dấu.

“Là... một hào?”

“Sai rồi, là năm hào, ngoan, há miệng.”

Thôi được, đã chơi thì phải chịu...!

Hứa Đường lại ngoan ngoãn nhai tiếp, nhưng liên tiếp đoán sai hai lần khiến máu hơn thua trong lòng cậu trỗi dậy.

Sao có thể sai mãi được?

Không thể nào!

Nhất định là mấy tờ mình đánh dấu vẫn chưa được đưa vào thôi!

“Là năm mươi tệ!”

“Sai, là hai mươi, há miệng.”

“Chắc chắn tờ này là một tệ!”

“Là hai tệ, há miệng.”

“Mười tệ!”

“Ừ, há miệng.”

Chơi đến lượt thứ bảy, thứ tám, Hứa Đường cảm thấy mình như con vịt con bị nhồi nhét, ăn tới nghẹn ở cổ, cuối cùng cũng thấy không đúng, vùng vằng phản đối.

“Không đúng! Chu Ứng Xuyên, anh gian lận! Mấy tờ cho em sờ lúc đầu rõ ràng không có trong đống này!”

Chu Ứng Xuyên cố nhịn cười.

“Trong luật chơi đâu có nói phải dùng đúng mấy tờ ban đầu đâu.”

Đúng thật, luật chơi không nói gì cả.

Nhưng mà… luật chơi không phải do mỗi một mình Chu Ứng Xuyên đặt ra sao?!

Hứa Đường nổi trận lôi đình, tâm hồn bé nhỏ ngây thơ của cậu so có thể chấp nhận nổi trò lừa gạt ăn gian như thế?

Quá gian xảo, Chu Ứng Xuyên cực kỳ gian xảo...!

Thấy cậu ăn cũng được kha khá rồi, Chu Ứng Xuyên thu mấy tờ tiền lại, lau tay sạch cho cậu bằng khăn, rồi gom chỗ cháo và rau còn lại ăn luôn.

Chu Ứng Xuyên ngồi vào bàn đọc sách, Hứa Đường thì ngồi trên giường oang oang.

“Anh thật gian xảo! Quá gian xảo! Em sẽ không bao giờ chơi trò gì với anh nữa đâu!”

Hứa Đường rúc vào chăn lầu bầu chưa nguôi giận.

Nhưng dù giận đến mấy, cơm cũng ăn rồi.

Hơn nữa, có thể cũng nhờ trò chơi làm Hứa Đường phân tâm, nên lần này Hứa Đường ăn vào không bị nôn nữa, Chu Ứng Xuyên ngồi một bên vừa đọc sách ôn thi, vừa ghi chú, vừa lặng lẽ trông chừng Hứa Đường.

Tới khoảng một giờ rưỡi chiều, Chu Ứng Xuyên thấy cũng gần đến giờ, anh nhẹ nhàng lay Hứa Đường dậy, chỉ cho cậu biết chỗ đặt bình nước, dặn là mình phải đi làm chút việc, chiều sẽ quay về rồi rời phòng đi tìm Hà Văn.

Khi Hà Văn tới nơi, Chu Ứng Xuyên đã có mặt từ trước, anh ngồi trên chiếc ghế dài gần bàn làm việc, chính là nơi mà công nhân thường ngồi xếp hàng lĩnh lương, trong tay cầm một quyển sách ôn thi.

Cả người Chu Ứng Xuyên điềm tĩnh, hoặc đúng hơn là anh tạo cho người khác cảm giác thực điềm tĩnh.

Nghe thấy tiếng mở khóa cửa, Chu Ứng Xuyên liền gấp sách lại, lễ phép chào hỏi Hà Văn.

“Cậu đang ôn thi tự học à? Định thi vào trường nào? Trung cấp Thông Châu hay Trung cấp Hoành Liêu?”

Hà Văn nói không sai, thời buổi này mà đậu được trung cấp đã đủ để ăn mừng ba ngày ba đêm rồi, huống hồ Chu Ứng Xuyên thậm chí còn chưa học xong cấp hai.

“Chưa quyết định.”

Chu Ứng Xuyên đáp.

Hà Văn cũng không để tâm lắm, anh là sinh viên tốt nghiệp Đại học Thâm Châu hàng thật giá thật.

Quê Hà Văn mấy chục năm mới có một người học đại học như anh, nếu không vì dính kỷ luật ở trường, thì tốt nghiệp xong chắc chắn đã không bị phân về cái nơi nhỏ bé như Bồi Giang này, lại còn làm kế toán ở chi nhánh, lãnh mức lương chết dí như hiện tại.

Những bạn học cùng khóa với anh giờ đây người thì leo lên được chức lãnh đạo nho nhỏ trong cơ quan, người thì làm nhân viên văn phòng ở khu mới Thâm Châu, nghe đâu lương một tháng của họ bằng cả năm lương của anh.

“Được rồi, cậu đi theo tôi, giám đốc phân xưởng có dặn tôi rồi, tôi đưa cậu đi làm quen với chỗ này.”

...

Tác giả có lời muốn nói:

Tính cánh ba Giang ba Tần thì không nói nhiều, trong mỗi hoàn cảnh khác nhau thì sẽ có biểu hiện khác nhau!

Ba Chu hả, tính cách của anh và Đường Đường đang trong quá trình phát triển và biến hóa, nhưng ba Chu (tuyệt đối) là người có cảm xúc ổn định nhất trong ba người.

Ba Tần: (cười lạnh)

Ba Giang: Gửi thư luật sư!

Hahahahaha, dỗ vợ ăn cơm mà cũng xất bất xang bang vậy sao?

Lúc Lý Tử không chịu ăn cơm, ba Tần nói: Là ai đã chọc ghẹo vợ tôi hả? (gϊếŧ gϊếŧ gϊếŧ)

Lúc Sầm Sầm không chịu ăn, ba Giang liếc nhìn một cái, Sầm Sầm (giật mình) bắt đầu nhai một họng lớn!

Ba Chu thì đang chơi trò chơi với vợ rồi!

Hahaha