Chương 21: Chơi trò chơi đoán tiền

Hứa Đường đã không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng Chu Ứng Xuyên không muốn Hứa Đường biến thành một đứa trẻ luôn phải tự trách chính mình, phải dè dặt từng chút vì một cơn nôn không thể kiểm soát bằng chính khả năng của bản thân.

Hứa Đường không cần phải như vậy, như vậy không công bằng, nếu thế giới này nhất định phải có điều bất công, thì hãy để anh thay Hứa Đường gánh lấy phần bất công đó.

“Cho nên lần sau nếu lại muốn nôn, đừng cố nhịn, đừng sợ làm bẩn đồ, nôn lên giường cũng không sao cả… anh sẽ dọn sạch, cũng sẽ tìm cách để em đỡ hơn.”

Hứa Đường không phải kiểu người hay để bụng, Chu Ứng Xuyên đã nói không phải lỗi của cậu, thì cậu cũng thật lòng tin như vậy, Hứa Đường nghĩ ngợi một lát, rồi dùng giọng mũi mềm mềm mà hờn dỗi.

“Vậy lần em nôn lên gối của anh... tại sao anh lại giận như vậy?”

“...”

“Anh xem, em biết là anh đang dỗ em thôi…”

“Là vì lần đó em cố ý.”

Chu Ứng Xuyên nhéo mũi cậu một cái.

Hứa Đường cảm thấy nhột, bật cười rồi né tránh, sau đó lại ghé sát tai Chu Ứng Xuyên thì thầm.

“Nhưng mà nếu em đang ăn mà cũng thấy buồn nôn... thì anh có thể đừng hung dữ với em nữa được không?”

Cậu nghiêm túc hỏi với giọng điệu "thật lòng".

Thật ra, Hứa Đường không chỉ là một đứa trẻ không thích suy nghĩ nhiều, mà còn rất thông minh gian xảo, nhìn cậu vừa đánh trống lảng, vừa lật lại chuyện cũ, Chu Ứng Xuyên liền thu lại vẻ đùa cợt, trở nên nghiêm túc.

“Nếu em cố tình muốn tránh ăn, giả vờ nôn thì anh sẽ mắng, nhưng nếu không phải cố ý, thì anh sẽ không hung dữ.”

“Thật không?”

“Thật.”

“Thế… làm sao anh biết được em nôn là cố ý hay không cố ý?”

Nhìn cậu vừa tò mò vừa cố gắng tỏ ra em chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi, Chu Ứng Xuyên không nhịn được bật cười.

“Chuyện này thì không nói được đâu, kẻo em lại tìm cách lách luật.”

Bị vạch trần, Hứa Đường hơi tiếc nuối.

“Đồ keo kiệt, không nói thì thôi…”

Chu Ứng Xuyên lại ôm cậu thêm một lúc, anh xoa hai tay cho ấm rồi đặt lên bụng Hứa Đường xoa nhẹ, xoa đến hơn nửa tiếng, Hứa Đường bắt đầu lơ mơ buồn ngủ, Chu Ứng Xuyên mới nói.

“Phải dậy ăn chút gì đó thôi.”

Lúc đó đã là mười hai rưỡi trưa.

Cơm hộp dưới nhà bán nhiều dầu mỡ, mà Hứa Đường vừa nôn xong, Chu Ứng Xuyên không dám để cậu ăn mấy món ấy.

Anh vòng ra phía sau khu dân cư, đến tiệm ăn sáng nhỏ mua một phần cháo kê nóng, có chút rau dầm kèm theo để Hứa Đường dễ ăn.

Hứa Đường không hề thấy đói, nhưng Chu Ứng Xuyên rất nghiêm khắc trong chuyện ăn uống của cậu.

Quy tắc Chu Ứng Xuyên đặt ra là dù không muốn ăn cũng phải ăn đủ ba bữa, ít hay nhiều cũng phải ăn.

Chính vì thế mà dù từ nhỏ Hứa Đường luôn kén ăn, phiền toái đủ kiểu, nhưng cậu vẫn lớn lên khỏe mạnh, chạy nhảy hoạt bát, không khác gì những người bình thường khác.

Hứa Đường kéo chăn trùm kín đầu, cậu ũ rũ cụp đuôi mà lẩm bẩm.

“Ăn uống thật phiền phức… tại sao con người nhất định phải ăn cơ chứ?”

Câu hỏi này, có lẽ ngay cả các triết gia cũng khó lòng trả lời cho thỏa đáng.

Tính tình Chu Ứng Xuyên dễ chịu, nhưng không phải anh có thể để mặc cho Hứa Đường muốn làm gì thì làm, Chu Ứng Xuyên bế cậu ra khỏi chăn, nhưng Hứa Đường chẳng chịu ngồi ngay ngắn., một chút tinh thần ăn uống cũng không có, Chu Ứng Xuyên muốn nghiên khắc răn đe mấy câu, nhưng nhìn tới khuôn mặt nhỏ nhắn gầy ốm của cậu, một câu cũng không nỡ thốt ra.

Chu Ứng Xuyên đành ôm Hứa Đường ngồi trên đùi mình.

Chu Ứng Xuyên úc một muỗng cháo đưa đến miệng, Hứa Đường chỉ chạm môi rồi lắc đầu, Chu Ứng Xuyên gắp rau cho cậu cũng không ăn, còn nhúc nhích như muốn chui khỏi lòng anh.

“Em không muốn ăn đâu… em chỉ muốn ngủ thôi…”

Hứa Đường nhích tới nhích lui đòi quay lại giường, môi mím chặt không chịu há ra, Chu Ứng Xuyên bó tay, liền lấy vài tờ tiền có mệnh giá khác nhau từ khoản tiết kiệm của hai người, đặt vào lòng bàn tay cậu.

“Anh sợ con người em rồi đấy… nghe lời, vừa ăn vừa chơi được không? Em đoán đúng anh ăn, em đoán sai thì em ăn.”

“Chơi…? Chơi gì cơ?”

“Chơi trò chơi đoán tiền, đoán mệnh giá tờ tiền.”

Trò chơi?

Thấy Hứa Đường bắt đầu hứng thú, Chu Ứng Xuyên cầm những tờ tiền lên, gấp lại phần chữ nổi dành cho người khiếm thị, rồi giải thích luật chơi.

“Tiền mệnh giá khác nhau thì kích thước cũng khác nhau. Đây là năm hào, đây là một tệ, đây là năm tệ, còn đây là mười tệ…”

Anh đưa từng tờ cho Hứa Đường sờ thử, đương nhiên tiền không còn mới, nhiều tờ còn có nếp gấp cũ kỹ khác nhau, nhưng với cảm giác của Hứa Đường, điều đó chẳng thành vấn đề.

Hứa Đường bị trò chơi hấp dẫn ngay lập tức, quên luôn chuyện buồn ngủ.

Việc không được sờ chữ nổi cũng chẳng làm khó cậu chút nào, đầu óc cậu lanh lẹ, trí nhớ rất tốt, chưa bao lâu đã nghĩ ra một mẹo khác, cậu âm thầm gấp nhẹ một góc khác nhau ở những tờ khó phân biệt, làm ký hiệu riêng cho mình.

Chu Ứng Xuyên cũng giả vờ không thấy gì.

“Xong rồi! Em nhớ hết rồi đó!”