Chương 20: Tất cả đều là lỗi của Chu Ứng Xuyên

Buổi sáng vẫn còn sớm, Chu Ứng Xuyên tranh thủ xử lý xong mấy sổ sách mang theo, dặn Hứa Đường không được đi đâu lung tung rồi xuống dưới mua cơm hộp.

Anh không dám đi xa, nên chọn đại quán gần nhất, vậy mà lúc quay về, vừa đẩy cửa vào đã thấy gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Đường đỏ bừng lên, cậu đang quỳ gối bên giường, sắc mặt đau đớn, nôn thốc nôn tháo, gần như nôn sạch cả bát cháo ăn buổi sáng.

Chu Ứng Xuyên lập tức đặt hộp cơm xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng Hứa Đường, không làm gián đoạn cơn buồn nôn của cậu, đợi Hứa Đường nôn xong, anh mới bế Hứa Đường lên, dùng khăn tay lau sạch giọt nước dãi còn vương nơi khóe miệng.

“Đỡ hơn chút nào chưa?”

Khuôn mặt nhỏ của Hứa Đường tái nhợt, trông vô cùng khó chịu, chỉ khẽ gật đầu một cái rất nhẹ.

Chu Ứng Xuyên bế cậu đặt lên giường nằm nghỉ, trong phòng không có nước nóng, anh xách bình nước mang theo từ nhà, vội vã chạy xuống dưới tìm người phụ nữ bán cơm hộp khi nãy để xin một ấm nước nóng, đi một chuyến lên xuống, trán anh đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

“Nào, ngoan, uống chút nước cho dễ chịu hơn…”

Hứa Đường nhấp vài ngụm nhỏ, cảm giác buồn nôn trong dạ dày mới tạm thời dịu lại đôi chút, Chu Ứng Xuyên ngồi xổm xuống đất, dọn sạch chỗ nôn bẩn cậu vừa trút ra.

Thứ ấy lẫn cả mật đắng, dính cả vào tay anh, vậy mà anh không hề có chút biểu hiện ghét bỏ nào.

Khi anh vừa trở lại, Hứa Đường đã đưa tay níu lấy áo Chu Ứng Xuyên.

Đôi mắt cậu ửng đỏ, khẽ chớp một cái.

Chu Ứng Xuyên liền hiểu cậu muốn gì, anh cởϊ áσ bông bên ngoài ra, lên giường ôm lấy Hứa Đường vào lòng, Hứa Đường yếu ớt cựa đầu, rúc vào hõm cổ ấm áp của Chu Ứng Xuyên.

Mãi đến khi hơi thở ngập tràn hương thơm quen thuộc từ người Chu Ứng Xuyên, cậu mới thở phào một hơi thật khẽ.

“Chu Ứng Xuyên, lần này em không cố ý nôn đâu…”

Nghe Hứa Đường nói vậy, tim Chu Ứng Xuyên như bị ai đó cầm kéo bén nhọn mà xoắn vặn từng vòng.

Anh thầm trách bản thân, lẽ ra phải nghĩ đến điều này, rời khỏi môi trường quen thuộc, Hứa Đường sẽ dễ buồn nôn, dễ khó chịu, anh nên biết trước, lẽ ra phải biết trước.

Trong thế giới của Hứa Đường, quyết định của Chu Ứng Xuyên chính là quyết định của cậu, con đường Chu Ứng Xuyên đi chính là con đường cậu đi, Hứa Đường tin anh bằng một niềm tin còn lớn hơn cả mọi thứ tình cảm trên đời, vậy nên Chu Ứng Xuyên bắt buộc phải tính đến mọi khả năng…

“Không sao đâu, anh biết mà, vừa nãy anh không có ở đây, em còn tự mình nôn mà không khóc, vậy đã giỏi lắm rồi…”

Chu Ứng Xuyên đau lòng vô cùng, dịu giọng an ủi Hứa Đường trong lòng.

Đôi mắt Hứa Đường chợt lóe sáng, nhưng rồi lại nhanh chóng cụp xuống, cuối đầu ảm đạm như cũ.

Mỗi khi thất vọng, cậu lại chẳng muốn nói lời nào.

Nói đúng ra, chứng nôn mửa từng cơn của Hứa Đường vốn là biểu hiện đi kèm với chứng chán ăn, một căn bệnh cậu đã mắc từ trước khi gặp được dì Chu, những cơn buồn nôn thường xuất hiện vô cớ, lúc nặng lúc nhẹ, và hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của cậu.

Những chuyện xảy ra từ tối qua đến giờ đã khiến cảm xúc cậu biến động quá mức, dây thần kinh vốn mong manh yếu ớt ấy lại bắt đầu phản ứng tiêu cực.

Hứa Đường mím chặt môi, Chu Ứng Xuyên cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu.

“Em giận vì anh vừa rồi đi khỏi phải không?”

Hứa Đường mở to đôi mắt.

“Không, không phải đâu…”

Dĩ nhiên là không, cậu thật ra chỉ trách chính mình thật vô dụng.

Ăn uống là việc cơ bản nhất, đến trẻ con ba tuổi trong trấn còn làm được, vậy mà cậu lại không thể, từ đầu đến cuối vẫn luôn không thể làm tốt, không phải sao?

Chu Ứng Xuyên nhìn cậu thật lâu, rồi khẽ vuốt ve tấm lưng gầy guộc của Hứa Đường.

“Là lỗi của anh... anh đã không chăm sóc em tốt, đêm qua em đã nôn rồi, lẽ ra anh phải cảnh giác, anh tưởng dẫn em đi xem pháo hoa sẽ giúp em quên đi phần nào... vậy mà lại đưa em đến chỗ này, là anh suy nghĩ quá hời hợt... Anh nên nhớ ra mới phải... Lần sau, nhất định anh sẽ nhớ, xin lỗi em, Đường Đường…”

Chu Ứng Xuyên nói xin lỗi làm Hứa Đường ngẩn người, Chu Ứng Xuyên lại cúi xuống hôn lên khóe môi cậu.

“Đường Đường, anh xin lỗi, em tha thứ cho anh lần này nhé, anh hứa sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa, được không?”

Chu Ứng Xuyên nhận sai với cậu, hứa hẹn với cậu, cứ như thể chuyện Hứa Đường bị nôn mửa chưa từng là lỗi của Hứa Đường.

Tất cả đều là lỗi của Chu Ứng Xuyên, là anh chưa suy nghĩ chu toàn, là anh chưa chăm sóc cậu chu đáo.

Hứa Đường tin tất cả những gì Chu Ứng Xuyên nói, nỗi buồn nơi gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Đường nhanh chóng tan biến như mây mù bị gió cuốn đi, khuôn mặt xinh xắn dần rạng rỡ vui vẻ trở lại, thậm chí còn thấp thoáng một chút vẻ kiêu ngạo dễ thương.

“Em biết ngay là lỗi của anh mà…”

Hứa Đường nép trong vòng tay Chu Ứng Xuyên, nhìn thấy Hứa Đường cười, Chu Ứng Xuyên cũng nhẹ nhõm hẳn.

“Ừ, là lỗi của anh, em biết rồi thì đừng sợ nữa, anh sẽ sửa sai.”