Mới hơn mười giờ sáng, Hà Văn giao chìa khóa cho Chu Ứng Xuyên xong thì rời đi, Chu Ứng Xuyên đứng trên hành lang nhìn xuống, thấy Hà Văn leo lên xe đạp, đạp thẳng ra khỏi cổng nhà máy.
Chu Ứng Xuyên đặt đồ xuống, cởi khăn quàng cổ cho Hứa Đường, Hứa Đường đã ngủ bù cả buổi sáng, giờ tỉnh dậy, giọng có chút tò mò.
“Chu Ứng Xuyên, đây là chỗ ở mới của tụi mình à?”
Ký túc xá giống như công trình còn dang dở, trong phòng chỉ có một chiếc giường tầng ọp ẹp phủ đầy bụi, một bên kính cửa sổ còn vỡ mất nửa mảng, Chu Ứng Xuyên lục trong góc phòng ra được một chiếc ghế nhựa, lau sạch rồi để Hứa Đường ngồi xuống.
“Ngoan, em ngồi đây chờ anh một lát, để anh dọn dẹp cái đã.”
Hứa Đường ngoan ngoãn gật đầu, riêng chuyện dọn dẹp, cậu chưa bao giờ đòi giúp, nhưng cũng không trách cậu được, vì từ nhỏ Chu Ứng Xuyên đã dặn cậu, khi anh làm việc, chỉ cần Hứa Đường không đi lung tung, không sờ loạn, vậy đã là đang giúp anh rồi.
Cho nên trong suy nghĩ của Hứa Đường, lúc Chu Ứng Xuyên dọn dẹp, cậu chỉ cần ngoan ngoãn ngồi yên, chính là một việc làm vô cùng đáng khen ngợi.
Chu Ứng Xuyên xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp, từ nhỏ mấy chuyện lặt vặt này đó đều do anh làm, dọn dẹp lẹ làng đến nỗi không mợt dộng tác thừa, cũng vì Hứa Đường không nhìn thấy, chỗ ở của bọn họ từ trước đến nay đều cố gắng đơn giản nhất có thể.
Anh chồng thêm mấy chiếc ghế nhựa không cần dùng vào góc tường, chiếc bàn gỗ giữa phòng cũng được đẩy sát vào tường, nhường lại khoảng trống chính giữa để Hứa Đường đi lại cho an toàn.
Xong xuôi, Chu Ứng Xuyên lấy ra cuộn băng keo và ống cao su trong bọc hành lý, cắt thành từng đoạn rồi cẩn thận bọc quanh các góc bàn, góc giường, tất cả những nơi có thể gây nguy hiểm đều bọc lại hết, làm xong hết công việc, căn phòng cuối cùng cũng gọn gàng, tạm ổn để ở.
“Chu Ứng Xuyên, em hơi buồn tiểu…”
“Được rồi, anh đưa em đi.”
Chu Ứng Xuyên dán lại phần kính vỡ bằng băng keo, rồi đưa Hứa Đường đi vệ sinh.
Bọn họ ở tầng hai, nhà vệ sinh nằm ở cuối hành lang, Chu Ứng Xuyên cẩn thận cởϊ qυầи cho cậu, nhưng Hứa Đường nhăn mặt, không chịu cử động.
“Đường Đường, sao thế?”
Chu Ứng Xuyên nghĩ cậu không quen nơi lạ, chưa thích ứng được, ai ngờ Hứa Đường chìa bàn tay ra, lòng bàn tay đầy bụi bặm, tỏ vẻ chán ghét.
“Chu Ứng Xuyên, chỗ này dơ quá… Em tiểu không được…”
“…”
Căn nhà nhỏ cũ kỹ ấy đã lâu không có ai ở, muốn sạch sẽ cũng chẳng thể.
“Ngoan nào, cứ đi vệ sinh trước đã, lát nữa anh sẽ dọn sạch chỗ này.”
Hứa Đường chần chừ một chút, rồi nói nhỏ.
“Thôi… Em nghĩ lại rồi, chắc em nhịn được, em không buồn nữa…”
Cậu vừa quay người muốn đi đã bị Chu Ứng Xuyên nhẹ nhàng kéo lại.
“Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi… nhà vệ sinh không dơ thì nơi nào dơ? Chuyện đi vệ sinh không được nhịn.”
Hứa Đường kháng cự, vẻ mặt không vui.
“Chu Ứng Xuyên, anh không sạch sẽ gì hết! Em không muốn! Ở nhà anh lúc nào cũng lau chùi nhà vệ sinh sạch sẽ lắm cơ mà…”
Mà cũng đúng thôi, chẳng phải vì Hứa Đường yêu cầu đó sao?
Cả cái thị trấn bé tẹo ấy, chắc cũng hiếm ai lau nhà vệ sinh hai lần mỗi ngày như nhà họ.
“Ở trường, nhà vệ sinh có sạch không?”
“Nhà vệ sinh ở trường thì… hơi hôi thật, nhưng có cô lao công dọn dẹp mà, còn có lúc nào hết tiết cũng có cả đám bạn chui vô hút thuốc, tụi nó cứ tựa tường mãi, lâu dần tường cũng sạch bóng…”
“…”
Tính cách của Hứa Đường là vậy, lúc ngoan thì ngoan vô cùng, nhưng lúc không muốn nghe lời thì chẳng ai có thể bắt ép cậu làm khác được.
Tất nhiên, nếu mắng một cái dọa một trận thì có thể cậu sẽ sợ, nhưng Chu Ứng Xuyên không phải người như thế, trừ lần vài năm trước Hứa Đường sống chết không chịu nói chuyện, Chu Ứng Xuyên đành hung hăng nhốt cậu ở ngoài, đã bao nhiêu năm trôi qua, cả Chu Ứng Xuyên cũng không biết khi đó Hứa Đường tức giận cái gì.
Không còn cách nào khác, Chu Ứng Xuyên đành để Hứa Đường đứng yên một chỗ, rồi tự mình quay lại dọn dẹp nhà vệ sinh, đoán chừng Vương Thành Bân nằm mơ cũng không nghĩ tới, Chu Ứng Xuyên vừa mới đặt chân vào trong nhà máy, công việc đầu tiên là dọn vệ sinh.
Sau khi giải quyết xong chuyện sinh lý, Chu Ứng Xuyên lại dắt Hứa Đường về ngồi nghỉ, rồi tiếp tục dọn dẹp sạch sẽ hành lang dẫn từ phòng đến nhà vệ sinh, sau đó dạy Hứa Đường đường đi.
Toà nhà không lớn, khoảng cách cũng không xa, chỉ đi vài bước là đến, Hứa Đường học rất nhanh, trí nhớ về không gian của cậu nhạy bén hơn người thường nhiều, Chu Ứng Xuyên chỉ cần dắt đi ba bốn lượt, Hứa Đường đã có thể tự lần mò mà đi được rồi.
…
Tác giả có lời muốn nói:
Nhiều năm sau, khi đồng nghiệp đến nhà chơi, thấy Hứa Đường ngồi thảnh thơi coi tivi vừa ăn khoai tây chiên, còn Chu tổng chỉ có thể thấy qua màn hình TV thì đang tay trái cầm chổi, tay phải cầm xẻng.
Đồng nghiệp ngẩn người.
“Ủa, Hứa Đường, cậu không thấy có việc gì cần làm sao?”
Hứa Đường: “?”
Một dấu hỏi từ từ hiện lên trên đầu cậu.
Cậu hông hiểu…
Vì sao trong mắt mình phải có việc?
Sự khác biệt giữa đôi mắt của Hứa Đường và Chu Ứng Xuyên:
Một người từ nhỏ trong mắt không có việc.
Một người trong mắt toàn là việc.