Thùng xe xóc nảy, hàng mi của Hứa Đường bị gió thổi đến mức lay động không ngừng, rung rung vài lần liền rụng mất hai sợi, Chu Ứng Xuyên khe khẽ bật cười, đưa tay phủi đi mấy sợi mi rớt trên má cậu.
“Dễ chịu không hả? Càng lúc càng không nghe lời…”
“Chu Ứng Xuyên, tay anh lạnh quá… Anh có phải là lạnh lắm không?”
“Anh không lạnh.”
Chu Ứng Xuyên che chở phần sau đầu cho cậu, thế nên những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt cũng nhanh chóng biến mất.
“Ngủ thêm một chút đi, tối qua em đâu có ngủ ngon, đợi đến nơi rồi hãy nói chuyện.”
Quả thật là vậy, tối qua nhiều người gây nhiều chuyện rối ren đến nửa đêm, tinh thần Hứa Đường chẳng còn bao nhiêu, cậu lại rúc vào trong áo bông, đến khi mở mắt ra lần nữa, họ đã đến thành phố Bồi Giang.
Chu Ứng Xuyên đỡ cậu xuống xe.
Bảo vệ trực ở nhà máy là người quen của Vương Thành Bân, vừa thấy họ liền quay vào gọi người.
Không lâu sau, từ trong tòa nhà chính có một thanh niên đeo kính đi ra.
Vừa thấy anh ta, Vương Thành Bân liền nói với Chu Ứng Xuyên.
“Đó chính là kế toán Hà mà chú nói tới.”
Nói xong, ông vẫy tay.
“Kế toán Hà! Bên này!”
“Đây là Chu Ứng Xuyên, cháu ở quê tôi, nó làm việc rất cẩn thận, cậu nói lại với anh tôi một tiếng nhé, người tôi đưa đến rồi đấy.”
Thanh niên được gọi là kế toán Hà khẽ mỉm cười.
“Giám đốc Vương đã nói với tôi rồi, dạo gần đây nhà tôi có việc nên tôi về quê ít hôm, giám đốc bảo gọi người nhà tới giúp một tay, nay được gặp mặt rồi.”
“Ôi dào, giúp với chả không giúp, Ứng Xuyên, đây là Hà Văn, kế toán ở nhà máy, cháu gọi là anh Hà là được, người ta học đại học danh tiếng đấy, giỏi lắm, đi theo cậu ấy mà học hỏi nhé.”
Vương Thành Bân vốn không phải người trong nhà máy, chuyến này chỉ là đến theo lời nhờ vả của anh họ, ông còn phải đi chợ lấy hàng mẫu nên cũng không tiện nán lại, chào hỏi xong liền nổ máy ba bánh rồi đi luôn.
Chiếc xe ba bánh cũ kỹ cuốn bụi đường mù mịt, Hà Văn hơi cau mày lùi lại một bước như thể sợ bẩn, anh ta nhìn thanh niên Chu Ứng Xuyên đứng trước mặt mình, bên cạnh còn có một cậu bé thấp hơn anh ta cả cái đầu.
“Đây là…?”
“Em trai tôi, mắt không nhìn thấy.”
Hà Văn chẳng buồn bận tâm, nhìn cách ăn mặc thì đúng là hai thằng nhóc quê mùa nghèo kiết xác mà thôi.
Điều anh ta không hiểu là vì sao giám đốc lại bảo gọi người ngoài vào giúp kiểm tra lại sổ sách cuối năm.
Mình chẳng phải chỉ xin nghỉ một tuần thôi sao?
Bộ thiếu một ngày kế toán là nhà máy không xoay sở được chắc?
Vả lại báo cáo năm anh ta cũng đã làm xong gần hết, bản nháp cũng đưa lên rồi, giờ lại kêu thêm người vào làm là sao?
“Anh gọi cậu là Tiểu Chu nhé, Tiểu Chu, cậu là người thân của ông chủ hả?”
Chu Ứng Xuyên còn chưa kịp trả lời thì Hà Văn đã coi như chuyện đương nhiên, cười khẽ.
“Phải thì nói phải, có gì mà giấu, thời buổi này làm việc ở vị trí dính đến tiền nong, mười người thì hết tám người ông chủ chỉ tin vợ hoặc tin người nhà… đây là giới hạn tầm nhìn của thế hệ bọn họ, hồi ở trường thầy tôi cũng nói đến chuyện này…”
“À đúng rồi, mấy bản đối chiếu sổ sách cậu làm, giám đốc có đưa cho tôi xem, làm cũng không tệ, hồi đó có đi học ở trấn không?”
“Có học.”
“Học đến cấp ba?”
“Chưa hết cấp hai.”
Ánh mắt Hà Văn nhìn anh lập tức có chút kinh ngạc, hôm trước anh ta có thấy sổ sách đã được chép lại để trên bàn làm việc của giám đốc, nét chữ thanh thoát, trình bày rõ ràng, đặc biệt là rất có hệ thống.
Hà Văn học đại học chuyên ngành kế toán, hiểu rõ ngành này là môn đòi hỏi tư duy logic cao, cùng một khoản mục, có người làm đâu ra đấy, rõ ràng mạch lạc, có người lại rối như mớ bòng bong.
Anh ta cứ tưởng giám đốc lại tìm được sinh viên đại học nào đó, ai ngờ chỉ là một đứa còn chưa học hết cấp hai.
Vậy thì chẳng có gì đáng để để tâm nữa rồi.
“Giám đốc về Thẩm Châu ăn Tết, chắc mùng năm, mùng sáu mới quay lại, tháng này nhà máy phải làm báo cáo tài chính nộp cho tổng công ty, báo cáo tình hình lợi nhuận cả năm vừa rồi, sếp rất coi trọng chuyện này, người phụ trách chính là tôi, gần như xong hết rồi, chiều nay tôi sẽ chỉ cậu cách kiểm kê kho, cậu chỉ cần giúp tôi đối chiếu vài số liệu là được…”
Gần đến Tết, công nhân đều đã về quê, nhà máy vắng tanh không một bóng người.
Hà Văn dẫn hai người họ đến ký túc xá công nhân, là một dãy nhà hai tầng cũ kỹ, đi đến cuối hành lang, anh ta lấy chìa khóa mở cửa, vừa bước vào, bụi bặm hòa lẫn với mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
“Khụ khụ! Lâu lắm rồi không có ai ở chỗ này…”
Hà Văn dụi mũi, khẽ nhăn mặt.
“Đây là khu nhà ở cho công nhân ở trong nhà máy, năm ngoái nhà máy tuyển dụng phối hợp với chính quyền Bồi Giang, đa phần là người địa phương nên cũng chẳng mấy ai cần ở lại, tầng dưới cho bảo vệ và người trông kho ở, hai đứa cứ tạm ở đây đi, dọn dẹp chút là được, chiều sang căn nhà cấp bốn đằng trước tìm tôi, tôi chỉ cậu cách làm kiểm kê…”