Vương Thành Bân cũng hiểu rõ hoàn cảnh khó khăn của Chu Ứng Xuyên, trong nhà chỉ có một mình anh là khỏe mạnh, lại sớm mồ côi mẹ, thử hỏi cuộc sống dễ dàng sao được?
“Vậy thì tốt, chú mượn được cái xe rồi, vừa hay phải lên chợ 57 ở thành phố lấy mẫu hàng, tiện đường chở hai đứa luôn.”
Vương Thành Bân mượn một chiếc xe ba bánh chở hàng.
Hôm qua ông vừa từ thành phố trở về, chưa biết chuyện tối qua đã xảy ra những gì, ông chỉ thấy Chu Ứng Xuyên khóa cửa tiệm đồ kim khí lại, rồi đưa chìa khóa cho ông.
“Hai đứa tụi con từ nhỏ tới giờ đúng là chưa từng tách nhau ra.”
Ông buộc chùm chìa khóa vào dây lưng của mình, thấy Chu Ứng Xuyên nắm tay Hứa Đường.
“Chú Vương, Đại Hoàng chắc cũng phải phiền chú trông giúp.”
“Rồi, một con chó thôi mà, cũng không phiền gì lớn, chiều nay chú để thím dắt nó về nhà, còn chuyện sang cửa tiệm, nếu có tin tức gì thì chú sẽ báo cho cháu.”
Tết đến nơi nên các tuyến xe khách đều đã ngừng hoạt động, Chu Ứng Xuyên đặt gọn hành lý lên xe, trời ban ngày tuy có nắng, nhưng thùng xe ba bánh phía sau bốn bề trống trải, không có gì chắn gió cả.
Hứa Đường lưu luyến xoa đầu Đại Hoàng lần cuối, rồi được Chu Ứng Xuyên bế lên xe, Chu Ứng Xuyên ngồi dựa lưng vào khung sắt, để Hứa Đường ngồi phía trước mình, cẩn thận khoác lên người cậu chiếc áo bông dày nhất trong nhà, bọc kín từ đầu tới chân.
Tiếng động cơ dầu nổ lên ầm ầm, khi xe bắt đầu chuyển bánh, Hứa Đường cảm nhận được chuyển động, nhưng toàn thân cậu đã nằm gọn trong vòng tay Chu Ứng Xuyên, đến mức cả cơn gió rét gào thét bên ngoài cũng trở nên xa xăm, chẳng thể chạm nổi tới cậu.
Hứa Đường định đưa tay lên sờ lỗ tai Chu Ứng Xuyên, nhưng bị Chu Ứng Xuyên ngăn lại.
“Đừng đưa tay ra ngoài, gió lớn lắm, ngoan, để yên trong chăn.”
Giọng nói của Chu Ứng Xuyên bị gió cuốn đi, Hứa Đường ngoan ngoãn dừng lại, khuôn mặt nhỏ dán vào ngực Chu Ứng Xuyên, lặng lẽ nghe nhịp tim vững chãi vang vọng giữa lòng ngực ấm áp ấy.
Cậu có thể nghe được nhịp tim của Chu Ứng Xuyên, không nhìn thấy được gì, có rất nhiều lúc, cậu dựa vào tiếng tim đập để tưởng tượng cảm xúc của Chu Ứng Xuyên.
Thật sự phải rời khỏi nơi này sao?
Tim Hứa Đường không khỏi đập nhanh hơn, lòng cũng thấp thỏm lo âu, nhưng ngay bên tai cậu, nhịp tim của Chu Ứng Xuyên vẫn đều đặn và bình thản như mọi khi.
Không vội, không loạn, như thể chỉ cần ở bên anh, thì thế giới này chẳng có gì đáng để hoảng sợ cả.
Cuộc cãi vã ẩu đả tối qua của cặp vợ chồng kia không đáng để bận tâm, mà cả việc họ đang rời đi lúc này cũng vậy, chính sự vững vàng ấy đã xoa dịu sự cảm xúc bất an trong lòng Hứa Đường.
Gió lùa hun hút qua thùng xe trống, đường xá xóc nảy, Chu Ứng Xuyên ôm chặt lấy Hứa Đường, nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu đã bắt đầu tính toán cho những bước tiếp theo.
Ở lại Bồi Giang, kiếm đủ tiền học là bước đầu tiên, thật ra hôm giao lại sổ sách, anh đã đoán được chú Vương sẽ quay lại tìm mình.
Một hệ thống kế toán của cả nhà máy… giống như một mạng nhện vậy, tuy hôm ấy anh chỉ nhìn thấy một góc nhỏ, nhưng chỉ cần lần theo đó, anh đã đủ khả năng xé rách cả một mảng lớn.
Từ những chi tiết tưởng chừng vụn vặt không đáng để ý trong sổ sách ấy, anh đã lờ mờ nhận ra, sự việc phía sau chắc chắn không đơn giản.
Suy nghĩ một lúc, trong đầu anh đã có đại khái kế hoạch.
Còn chuyện của Triệu Chính Sinh và Lý Hồng Hà tối qua, từ sớm anh đã gạt bỏ ra khỏi tâm trí, từ nhỏ anh đã có quá nhiều chuyện phải lo, giúp mẹ, chăm sóc Hứa Đường không nhìn thấy, gánh vác gia đình, tìm cách kiếm tiền, tranh thủ thời gian tự học…
Một ngày hai mươi bốn tiếng, thời gian thực sự nghỉ ngơi đối với anh luôn rất xa xỉ, có quá nhiều việc cần làm, và phải suy nghĩ làm thế nào để làm được, anh chưa từng phí thời gian hay tâm sức cho những chuyện không đáng.
“Chu Ứng Xuyên, anh có nghe em nói gì không? Sao anh chẳng có chút ngạc nhiên nào hết vậy?”
Hứa Đường trong lòng anh muốn trò chuyện, khuôn mặt nhỏ xíu nhô ra khỏi lớp áo bông.
“Ngạc nhiên cái gì cơ?”
Chu Ứng Xuyên thu lại mạch suy nghĩ, kéo áo bông cao lên một chút để che kín cho cậu, nhưng gió ngoài xe hòa với tiếng máy nổ quá lớn, Hứa Đường lại tiếp tục ngóc đầu ra.
“Đừng phủ nữa… anh trùm lên em, em không nghe thấy anh nói gì cả.”
Chiếc áo bông dài có giới hạn, nếu che phần trên thì không đủ phủ kín chân, Chu Ứng Xuyên sợ cậu bị gió lùa lạnh bụng, nhíu mày, vỗ nhẹ lên lưng cậu.
“Ngoan nào, nhất định phải nói chuyện ngay lúc này à?”
Hứa Đường gật gật đầu.
Cậu còn gật đầu… Chu Ứng Xuyên đành bó tay, chẳng còn cách nào, Hứa Đường thấy Chu Ứng Xuyên không giúp mình, tự lần mò ngoi người dậy, chỉ trong chớp mắt, gió rét ngoài trời như lưỡi dao lạnh lẽo ập thẳng vào người, cả khuôn mặt bị gió thổi đến tê buốt như dao cắt, cậu rùng mình.
Lần đầu tiên, Hứa Đường mới biết, thì ra “bên ngoài” lại lạnh đến như vậy.
Vậy mà Chu Ứng Xuyên luôn luôn ở bên ngoài như thế.